Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2790 lượt.

ứ? Thôi thôi, cũng là hai người họ tự dày vò lẫn nhau, hắn còn xen vào nữa sẽ mau già mất!
___________________________
Từ sau khi tình cờ gặp nhau ở nhà hàng, liên tục một tháng Chu Hiểu Đồng chưa gặp lại Tiền Phong. Hai người giống như hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Chu Hiểu Đồng cũng không phải chưa từng nhớ đến hắn, chỉ là lúc nào cũng cố nhồi nhét vào người các nhiều công việc càng tốt, có như vậy cô mới không có thời gian để suy nghĩ, bởi vì chỉ cần nghĩ đến hai chữ “Tiền Phong”, miệng vết thương của cô lại ân ẩn đau.
Về chuyện chia tay với Tiền Phong, Chu Hiểu Đồng chỉ nói đơn giản là cảm thấy không hợp, ba mẹ cũng không gặng hỏi nữa, chỉ là vẻ mặt bà Chu có chút tiếc, còn ông Chu chỉ nói: “Không hợp nhau thì chia tay cũng tốt, Hiểu Đồng nhà chúng ta là đứa nhỏ tốt, không sợ không có người yêu”
Chu Hiểu Đồng cười.
Liễu Huệ Thành thật sự là người rất tốt, có sự giúp đỡ của hắn, Chu Hiểu Đồng nhanh chóng tìm được người cần bán một căn nhà nhỏ. Do bởi cần gấp nên giá cả bị chèn ép một ít, Chu Hiểu Đồng lấy ra hết số tiền tiết kiệm của mình, thêm một chút của ba mẹ dành dụm cùng với tiền bán đi căn nhà cũ cũng được hai ba phần.
Phần còn lại, cô đến vay ngân hàng. Tuy nhiên, ngân hàng đồng ý cho vay một số tiền lớn như vậy phần nhiều cũng là công sức của Liễu Huệ Thành.
Căn nhà được trang hoàng sẵn nên cũng không cần trang trí lại. Ngày dọn nhà cũng nhờ Liễu Huệ Thành giúp một tay. Bà Chu cũng đã sớm xem hắn như con rễ của mình, Chu Hiểu Đồng không ngừng giải thích nhưng hắn vẫn chỉ mỉm cười, lại càng cũng có ý tứ thừa nhận khiến cho Chu Hiểu Đồng hết sức ngượng ngùng.
Tiệc tân gia, Liễu Huệ Thành cũng được bà Chu mời ở lại cùng ăn, trông thật giống một gia đình.
Cơm nước xong, Chu Hiểu Đồng đưa hắn ra khỏi khu nhà. Lúc ra đến cửa, cô nói: “Cám ơn anh, không nhờ có anh, chỉ sợ em cũng không mua nổi căn nhà này”
Đây là thật lòng, chuyện này đều do một tay Liễu Huệ Thành giúp, nếu không có hắn, cô cũng khó mà vay ngân hàng được số tiền lớn như vậy.
Liễu Huệ Thành xoa xoa đầu của cô, nói: “Nói cám ơn với anh, em vẫn còn xem anh là người ngoài à?”. Dưới đèn đường, má lúm đồng tiền nơi khóe miệng của Liễu Huệ Thành nhợt nhạt, mang theo lo lắng.
Chu Hiểu Đồng vội lắc đầu: “Anh Liễu, em không có ý đó”
Liễu Huệ Thành cười nói: “Anh biết, cũng chỉ là nói giỡn với em thôi”
Vóc dáng của hắn mặc dù không phải cực cao nhưng vẫn ngoài 1m80. Hắn cúi đầu đứng dưới đèn đường, bóng dáng của hắn giống như bao phủ toàn thân Chu Hiểu Đồng.
Cô bỗng nhiên cảm thấy không khí có chút là lạ, vừa định cúi đầu, Liễu Huệ Thành đã cúi người, môi nhẹ nhàng chạm lên môi cô.
Chu Hiểu Đồng trừng to hai mắt nhìn, chợt nghe thấy lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu của hắn: “Hiểu Đồng, hay là… để anh theo đuổi em nhé?”

Tiền Phong nghe thấy tin tức Chu Hiểu Đồng mua nhà, còn có tin tức của tên Liễu Huệ Thành kia thì cười lạnh một chút. Hắn cầm lấy ly rượu, một tay ôm người bạn gái mới, sau khi uống hết rượu trong ly liền ném mạnh lên quầy bar.
Xem ra cô ấy quả thật sống rất tốt, nhà cũng mua rồi, gã đàn ông kia đối xử cũng không tệ với cô, lúc trước nói yêu cái gì, mới một tháng đã ném hắn sang một bên đầu. Chu Hiểu Đồng, em thật giỏi, thật giỏi…
Bạn gái trong lòng ngực hắn, không biết sao lại có chút phát run.
Bữa Tiệc Ngượng Ngùng
“Hiểu Đồng, hay là… để anh theo đuổi em nhé?”
Lúc Chu Hiểu Đồng nghe thấy câu nói đó, phản ứng đầu tiên chính là: Rồi, anh ta lại giỡn nữa.
Cô cúi đầu nhìn quần áo của mình, loại con gái như cô, không biết cách ăn mặc cũng không biết cách chăm sóc kẻ khác, thô lỗ lại bạo lực, ai lại coi trọng loại phụ nữ thô lỗ này chứ?
Phản ứng thứ hai chính là: Rồi, là mình lại ngủ không đủ giấc nên bị ảo giác, mau mau về ngủ một giấc mới được.
Nhưng khi Liễu Huệ Thành nhìn thấy phản ứng buồn cười của cô, má lúm đồng tiền lại nhợt nhạt xuất hiện, bàn tay to xoa xoa đầu cô, lập lại một lần lời nói vừa rồi. Chu Hiểu Đồng hoàn toàn chết trận.
Liễu Huệ Thành là một người đàn ông tốt, điểm này là không thể nghi ngờ.
Nhưng bọn họ vốn chỉ là hai người xa lạ, bởi vì một lần xem mắt mà gặp nhau. Hắn giúp cô rất nhiều, cô đều ghi nhớ trong lòng, nhưng mà…
Cô xem hắn như một người anh trai mà thôi, còn những thứ tình cảm khác lại không hề nghĩ ngợi tới. Hơn nữa, cô cũng vừa chia tay với Tiền Phong, một chút tâm tư nói lời thương yêu gì đó cũng đều không có.
Chu Hiểu Đồng khi về nhà, chân mày vẫn còn nhíu chặt, ngay cả mẹ gặng hỏi cô cũng không nghe thấy.
Hắn nói thật sao?
Hắn nói: Hiểu Đồng, xin đừng cho anh đáp án lúc này, cứ để anh lo lắng vài ngày đi, coi như là quà cảm ơn anh, được không?
Chu Hiểu Đồng há miệng thở dốc, cuối cùng dưới ánh mắt ôn nhu của hắn, cô vẫn là không nói lời cự tuyệt. Cô nghĩ: Mình không được ỷ lại vào tình yêu của người khác mà đi tổn thương họ.
Cô dùng sức vỗ vỗ đầu mình, cảm thấy bản thân lúc này thật mệt muốn chết, làm sao lại không còn giống với một Chu Hiểu Đồng mạnh mẽ lúc trước


Polaroid