Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
ới, mấy anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên lại càng không ngờ. Cố Uyên hát so với Trần Dịch Tấn không kém chút nào. Từ Du Mạn nghĩ, nếu Cố Uyên không còn công việc, còn có thể đi làm ca sĩ, lại có thể hát hay như vậy. Mấy người khác lại không nghĩ điều này.
Kết hôn rồi
Từ nhỏ, bọn họ cũng chưa từng nghe qua Cố Uyên hát. Mổi lần tới mấy chỗ karaoke, mặc kệ đeo bám dai dẳng, Cố Uyên cũng không chịu hát. Cho nên, bọn họ nhất trí cho rằng Cố Uyên không biết hát nên không muốn cho bọn họ biết, sợ bị xấu mặt trước bọn họ, hơn nữa cái lý do này, bọn họ vẫn chắc chắn nên không nghi ngờ.
Dù sao không phải có câu nói là trên thế giới không có người nào hoàn mĩ sao. Cố Uyên có dung mạo đáng kiêu ngạo, có năng lực xuất sắc, còn có gia thế mà rất nhiều người mơ tưởng nhưng không có, những thứ này là quá đủ rồi. Cho nên anh không biết hát cũng là bình thường, không thể nào để cho Cố Uyên quá hoàn mỹ được. Nhưng bọn họ lại không nghĩ rằng, Cố Uyên hát sẽ dễ nghe như vậy, êm tai đến mức bọn họ cũng có chút mê muội. Vốn bài hát ‘Bởi vì tình yêu’ này thì có giai điệu rất êm tai, lời bài hát cũng rất đẹp.
Hát xong, Từ Du Mạn mặc dù giật mình, nhưng cũng không để lộ ra ngoài, cô cũng không biết Cố Uyên chưa bao giờ hát. Hát xong liền đưa micro cho Hàn Minh và Phùng Chinh. Từ Du Mạn cảm thấy Phùng Chinh hẳn là rất thích ca hát, mà Cố Uyên cũng biết trong tất cả bọn họ cũng chỉ có Phùng Chinh cùng Hàn Minh thích ca hát nhất, cho nên mới đồng thời giao micro cho bọn họ.
Lần này Phùng Chinh cũng không nhận lấy micro liền xông lên hát, ngược lại đem micro đặt qua một bên, đi tới một tay đè Cố Uyên lên trên ghế sa-lon, tay không tự giác chế trụ cổ của Cố Uyên:
“Tại sao lại gạt chúng tôi?”
“Ông nội Cố.” Từ Du Mạn xấu hổ.
“Thật xin lỗi, cháu quên mất.” Cô nhớ tới hình như lúc ông nội Cố đi ra ngoài có nói khi nào về sẽ đánh cờ với cô, không ngờ cô ham chơi đã quên mất. Áy náy như vậy, Cố Uyên cũng hiểu rồi.
Từ Du Mạn nói xin lỗi cũng không làm cho ông cụ Cố có dấu hiệu hòa hoãn, chỉ nghe ông cụ Cố nói:
“Còn gọi ông nội Cố gì nữa, gọi là ông nội.”
Từ Du Mạn không quên liếc nhìn Cố Uyên, thấy anh gật đầu, mới ngọt ngào kêu một tiếng: “Ông nội.”
Quả nhiên, sắc mặt của ông cụ Cố tốt hơn nhiều: “Vậy mới ngoan chứ. Đừng luôn đi theo thằng nhóc này, cẩn thận học cái xấu.” Rốt cuộc ai mới là con cháu của ông cụ Cố. Dường như Từ Du Mạn mới là cháu gái ruột của ông cụ Cố, mà Cố Uyên chính là từ thùng rác hoặc là trong rãnh nước thối nhặt về.
Cố Uyên không biến sắc nhưng trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ. Sao ông nội lại thích Mạn Mạn như vậy rồi? Mặc dù Mạn Mạn rất làm người khác ưa thích nhưng anh hiểu ông nội của mình. Ông nội của anh không phải dễ dàng như vậy tiếp nhận một người. Dù là tiếp nhận, cũng không thể liền ưa thích như vậy? Chẳng lẽ là vì Mạn Mạn chơi cờ giỏi? Chuyện này hình như khả năng không lớn.
Ông cụ Cố sống nhiều năm như vậy, nhìn người là chính xác nhất. Lần đầu tiên nhìn thấy Từ Du Mạn, ông cụ Cố liền yêu thích cô cháu dâu này rồi. Sau đó cô lại lộ ra sự thông minh, trí tuệ, còn có kỹ thuật pha trà và tài đánh cờ làm cho ông ngạc nhiên và thú vị. Nguyên nhân thứ hai chính là Cố Uyên thích, mà ông có thể nhìn ra Từ Du Mạn cũng thích Cố Uyên, hơn nữa vĩnh viễn sẽ không phản bội. Chưa nói đến việc Cố Uyên từ nhỏ đã quản cũng không được, mà Từ Du Mạn có thể quản được Cố Uyên. Nhiều nguyên nhân như vậy, thích cũng là đương nhiên rồi.
Cố Uyên biết rõ làm sao lấy lòng ông nội của mình, cởi chuông phải do người buộc chuông, nguyên nhân cũng là bởi vì chuyện chơi cờ, cho nên Cố Uyên chủ động đi lấy bàn cờ ra. Thấy bàn cờ được mang ra, tâm tình ông cụ Cố tốt hơn một chút.
Cố Uyên định lát nữa sẽ pha trà mang tới. Nhà bọn họ cái gì cũng nhiều, nhất là trà, hơn nữa đều là trà ngon không phải dễ dàng có được. Trước khi pha trà, Cố Uyên ghé vào bên tai cô lặng lẽ nói:
“Thời điểm thích hợp nhường một chút.”
Tối hôm qua anh đã nhìn ra, ông nội của mình không đấu lại Từ Du Mạn. Ông cụ Cố mặc dù tuổi tác rất lớn, nhưng thính lực cũng không bởi vì tuổi tác mà suy giảm chút nào. Giống như khí thế của chính ông, còn có giọng nói kia nữa. Cố Uyên nói thầm nhưng một chữ cũng không lọt khỏi lỗ tai ông cụ Cố.
“Thằng nhóc này, cháu nói cái gì đó. Mạn Mạn, cháu đừng nghe nó, có bản lĩnh gì cứ tung hết ra.” Không dùng toàn bộ bản lĩnh ra, ông sao học lén được, hừ hừ. Từ Du Mạn cười cười, Cố Uyên cũng không tiện nói thêm gì, liền đi pha trà.
Ván đầu tiên, Từ Du Mạn thắng. Tối hôm qua lúc đầu vẫn đều là ông cụ Cố thắng, nhưng đến ván cuối cùng là Từ Du Mạn thắng. Từ Du Mạn thăm dò kỹ xảo đánh cờ của ông cụ Cố, muốn thắng dĩ nhiên là dễ như trở bàn tay. Nhưng chơi nhiều ván cờ như vậy mà ông cụ Cố vẫn không hiểu rõ kỹ xảo đánh cờ của cô. Bởi vì cô vẫn luôn biến đổi, không có cách chơi cố định, sao có thể dễ dàng bị nắm rõ chứ.
“Chơi lại.” Ông cụ Cố không chịu thua, bộ dạng giống như không thắng được Từ Du Mạn thì không dừng lại được. Vẫn là