Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

rước đây, hôm nào trở lại thăm hai người.” Tống Lâm Bạch cùng Từ Du Mạn hàn huyên một lát, sắc trời hơi tối rồi, Tống Lâm Bạch mới lưu luyến không rời mà chuẩn bị đi về.
Không ngờ cuộc sống của chị gian khổ như vậy, cậu là đứa bé từ nhỏ lớn lên ở trong hũ mật, thật không cách nào tưởng tượng chị làm sao trải qua cuộc sống trước đây. Tống Lâm Bạch có cảm giác, còn có rất nhiều chuyện chị cũng chưa nói ra . Chị, trước kia chị rốt cuộc làm sao trải qua?
“Được. Đi đường cẩn thận.”
Từ Du Mạn cũng không nghĩ đến, mình tại sao lại cùng Tống Lâm Bạch nói đến những chuyện trước kia. Xem ra cô thật sự thích cậu em trai này. Phải biết rằng chuyện trước đây của cô còn chưa từng kể cho ai đấy. A Dư và thầy Cố là vốn đã biết.
“Thế nào? Còn luyến tiếc?” Cố Uyên chua chua nói.
Cậu nhóc Tống Lâm Bạch thật đúng là biết khơi lên niềm vui, dụ được Mạn Mạn cười liên tục. Hừ, biết khơi dậy vui vẻ thì thế nào, Mạn Mạn vẫn là của anh.
“Ơ, thầy Cố của chúng ta ghen sao?” Từ Du Mạn cười hì hì đáp lời. Bộ dạng Cố Uyên ghen thật đáng yêu.
“Ai ghen chứ? Anh chưa bao giờ ghen.” Cố Uyên dĩ nhiên sẽ không thừa nhận.
“Đúng vậy, anh chưa bao giờ ghen.” Cô không chấp nhặt với người đàn ông nói xạo.
Những ngày nằm viện trôi qua rất nhanh, thoáng một cái hơn nửa tháng đã trôi qua rồi. Trong gần một tháng này, Từ Du Mạn viết tiểu thuyết, cùng Cố Uyên đấu võ mồm, có lúc lại đi thăm chị Tuyết, thời gian trôi qua rất nhanh. Chương Xuyến, Vân Xảo cũng thường xuyên đến thăm cô, nhưng thực ra là đến thăm Cố Uyên.
Yến Trầm Phong cả ngày lẫn đêm không có việc gì làm, dĩ nhiên nhân vật mỗi ngày mang cơm đến cho bọn họ chính là anh ta rồi.
Mộ Trường Phong cũng tới, Từ Du Mạn vẫn luôn làm như không thấy, cô thật không biết làm sao đối mặt với Mộ Trường Phong.
Còn có Âu Dương Nhất Phàm bắt đầu tới bệnh viện thăm Từ Du Mạn, cô đều hờ hững, đồng thời còn mỗi ngày đều gọi điện thoại cho cô. Cô không nhận. Gửi nhắn tin, cô cũng không trả lời.
Trương Chương Việt cùng A Dư cũng thường xuyên đến, dù sao đồ đạc muốn chuẩn bị cho việc kết hôn cũng đã sớm chuẩn bị xong. Nếu không phải bởi vì cô, Trương Chương Việt cùng A Dư đã sớm kết hôn rồi. Nghe nói Trương Chương Việt còn tặng thêm nhiều sính lễ cho nhà A Dư, nên nhà cô ấy mới đồng ý hoãn lại thời gian. Nhưng vẫn có người nói A Dư bị Trương Chương Việt bỏ rơi gì đó. Sau đó Trương Chương Việt phải tự mình đi giải thích.
Ngày Từ Du Mạn ra viện, chính là ngày Trương Chương Việt kết hôn với A Dư.
Nếu không phải Cố Uyên khăng khăng muốn Từ Du Mạn ở lại bệnh viện với anh thì với chút vết thương nhỏ bé trên chân của cô, nhiều nhất ở bệnh viện một tuần là có thể về nhà tĩnh dưỡng rồi.
Trương Chương Việt cùng Thẩm Mặc Dư đều không thể đi được, cho nên Trương Chương Việt phái người đến đưa lễ phục cho Cố Uyên và Từ Du Mạn, rồi đưa họ đến nơi tổ chức hôn lễ.
Lại nói khả năng bình phục của Cố Uyên thật mạnh mẽ. Bị thương nghiêm trọng như vậy, nhưng lúc vết thương ở chân của Từ Du Mạn gần như khỏi hẳn, thì thương thế của anh cũng đã gần khỏi rồi. Mặc dù không thể vận động mạnh, nhưng đi bộ bình thường, chỉ cần không đụng phải vết thương thì hoàn toàn không có chuyện gì. Không thể không nói Cố Uyên chính là một tiểu cường, năng lực sinh mạng cực kỳ cường hãn.
Lúc Từ Du Mạn từ trong toilet đi ra, ánh mắt của Cố Uyên cũng mau nhìn tới. Bộ lễ phục nhỏ màu tím kia, giống như là được may đo đặt riêng cho Từ Du Mạn, dán sát vào mỗi một tấc da thịt trên người cô. Chặt chẽ kết hợp, lộ ra dáng người có lồi có lõm của cô. Trước giờ Từ Du Mạn đều mặc áo T-shirt, căn bản là không nhìn ra vóc người của cô, hôm nay vừa nhìn, thật có tiềm chất làm cho người ta phun máu mũi.
Lễ phục cao quý màu tím, biểu lộ rõ ràng sự tao nhã cao quý toát ra từ cô gái đang mặc nó. Vai thơm lộ ra, da thịt trắng như tuyết cơ hồ làm cho ánh mắt của Cố Uyên choáng váng. Thân váy không dài, cũng không phải rất ngắn, vừa vặn dài đến trên đầu gối, làm lộ ra đầu gối xinh xắn của cô.
Từ Du Mạn lần đầu tiên trang điểm. Mặc dù trước kia cô chưa từng trang điểm qua, nhưng kỹ thuật trang điểm vẫn phải có. Có thể bản lĩnh trời sanh của phụ nữ, không cần học cũng biết. Trang điểm thanh nhã làm nổi bật ngũ quan xinh xắn của cô. Tóc được buộc theo kiểu đuôi ngựa tùy ý trước sau như một cũng bị cô đơn giản gỡ xuống, ở phía sau búi một kiểu tóc đơn giản, trên đó gắn thêm một vật trang sức nho nhỏ. Toàn bộ công đoạn ăn mặc trang điểm của cô liền hoàn thành.
Từ Du Mạn mới vừa đi ra, liền cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của Cố Uyên từ bên kia truyền tới, phảng phất muốn thiêu cháy cô. Từ Du Mạn đương nhiên sẽ không ngốc giống như mấy cô gái ngu xuẩn trong tiểu thuyết, còn ra vẻ đáng thương tôi nghiệp, lo lắng hỏi có phải là rất khó coi hay không? Thật là ngốc, ngay cả loại ánh mắt này cũng không hiểu. Mặc dù hiểu sự kinh diễm của anh, cô vẫn có chút không quen với ánh mắt của anh, quá mức nóng bỏng.
“Nhìn cái gì chứ? Còn không mau đi thay quần áo?” Từ Du Mạn dùng thanh âm thô lỗ che giấu nội tâm của mình.
Chương 71.2<