Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1876 lượt.

iền toái.”
Phản ứng của Từ Du Mạn khiến Cố Uyên rất hài lòng, không khỏi nở nụ cười. Không hổ là người mà anh xem trọng. Phải biết, trước kia những người đã nhìn đến đôi mắt bên dưới mắt kính của anh, đều say mê đến mức cái gì cũng không biết. Ngay cả những người phụ nữ đã trải qua huấn luyện, cũng đem chuyện cơ mật nói cho anh biết. Xem ra Mạn Mạn sẽ không bị như vậy. Mạn Mạn là ai chứ? Cô gái của anh tự nhiên không phải là người mà có thể đem ra so sánh với những người phụ nữ kia được.
Trương Chương Việt đã để tài xế lão Vương ở bên ngoài chờ. Tài xế lúc nhìn thấy Từ Du Mạn kéo tay Cố Uyên chậm rãi đi tới, giật nảy mình, thất thần quên mất công việc của một tài xế là mở cửa cho khách.
Từ Du Mạn và Cố Uyên cũng không phải người hẹp hòi, sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà làm khó tài xế nhà người khác, tài xế kiếm tiền không dễ dàng. Từ Du Mạn tự mình mở cửa xe, lúc chuẩn bị lên xe mới nhắc nhở : “Lái xe thôi.”
Tài xế lão Vương phục hồi tinh thần lại, người đã mấy chục tuổi rồi, lại còn đỏ mặt. Để hóa giải lúng túng, tài xế Vương vội vàng ngồi lên vị trí ghế lái, khởi động chân ga. Ai, cái mặt mo cũng sắp mất hết rồi. Lão Vương cũng hơi lo lắng, hai người kia vừa đến, có thể cướp đi sự nổi bật của ông chủ mình hay không? Có điều ông chủ bảo ông đến đón người thì ông đón thôi, chuyện khác không nằm trong phạm vi lo lắng của ông.
Cố Uyên bởi vì là phù rể, cho nên đến sớm hơn một chút so với người khác, cũng để chuẩn bị một chút. Cho nên lúc anh tới giáo đường, trừ Trương Chương Việt, cha mẹ hai bên và mục sư ở đây, cũng không còn người khác cho nên cũng không xảy ra tình cảnh náo động nào.
Chính là sắc mặt của Trương Chương Việt có chút khó coi. Anh mặc một bộ Tuxedo màu trắng, tôn lên vóc người gầy gò cao thẳng. Trương Chương Việt chạy đến trước mặt Cố Uyên hung ác nói:
“Chết tiệt, muốn làm hỏng sân khấu của tớ có phải không?” Mặc đẹp trai như vậy, có phải muốn cướp đi sự nổi bật của anh hay không? Hôm nay lại là ngày anh kết hôn nữa.
“Chính là cậu cho người đưa tới cho tớ.”
Một câu nói của Cố Uyên khiến Trương Chương Việt á khẩu không đáp lại được, quả thật bộ đồ này là anh cho người đưa đến. Vốn thường ngày Cố Uyên đều mặc đồ màu trắng, anh căn bản chưa từng nhìn thấy Cố Uyên mặc đồ màu đen, tưởng rằng Cố Uyên mặc màu đen không đẹp, không ngờCố Uyên mặc vào âu phục màu đen thật là đẹp trai.
Trương Chương Việt không khỏi suy nghĩ, bản thân mình nhờ Cố Uyên làm phù rể có phải là lựa chọn sáng suốt hay không? Thẩm Mặc Dư cũng thế.
Tài xế chở Từ Du Mạn đưa đến nhà Thẩm Mặc Dư, Thẩm Mặc Dư vẫn còn đang trang điểm. Trương Chương Việt mời cho Thẩm Mặc Dư thợ trang điểm nổi tiếng Lý Thanh Nhiễm, là một nữ sinh thanh tú.
Lý Thanh Nhiễm bản thân là chuyên gia trang điểm nổi danh, nhưng chính mình lại không trang điểm chút nào. Nhìn thấy Từ Du Mạn vào nhà, Lý Thanh Nhiễm khẽ gật đầu.
“Nhóc Mạn, cậu tới hơi trễ, vốn còn muốn để cho cậu trang điểm cho tớ đấy.” Thẩm Mặc Dư có chút hưng phấn nói, sau đó nghiêng đầu nhìn thấy Từ Du Mạn nhưng lại không nói gì.
Thẩm Mặc Dư mặc dù ở trong nhà không được coi trọng tí nào, cũng không có địa vị, nhưng dù sao cũng là một gia tộc lớn, có nhiều bữa tiệc đều phải tham gia. Cho nên lễ phục vẫn hay mặc. Nhưng Từ Du Mạn lại không giống, cô ấy không cần tham gia mấy bữa tiệc gì đó, chưa từng mặc qua lễ phục. Đây là lần đầu tiên Thẩm Dư thấy Mạn Mạn mặc lễ phục.
“Sớm biết liền chọn cho cậu một bộ quần áo xấu xí rồi.” Thẩm Mặc Dư bĩu môi nhưng trong ánh mắt vẫn có ý cười không nhịn được. Đã sớm biết Mạn Mạn là mỹ nhân, tùy tiện ăn diện một chút là quá đẹp rồi.
“Vậy có cần tớ đi đổi lại không?” Từ Du Mạn biết Thẩm Mặc Dư đang nói giỡn với cô, cho nên cũng bắt đầu cười giỡn.
“Không cần, rất phiền toái. Mặc dù có thể có bị cậu cướp mất danh tiếng, nhưng mà Thẩm Mặc Dư tớ là ai chứ, chút danh tiếng này, tớ mới không cần đâu.”
“Đúng vậy, hai đại mỹ nhân chúng ta làm sao lại thấy hiếm lạ chứ?”
Thẩm Mặc Dư đã mặc áo cưới vào. Bộ áo cưới này của Thẩm Mặc Dư chính là lần trước mua được ở tiệm chụp hình cưới. Vốn dĩ áo cưới trong tiệm chụp ảnh cưới cũng không bán, cũng không biết Trương Chương Việt làm thế nào mua về. Chỉ là bộ áo cưới này thật rất đẹp mắt. Việc trang điểm cho Thẩm Mặc Dư Rất nhanh liền hoàn thành.
Không thể không nói, người ta nổi tiếng là rất có lý. Thật ra trang điểm thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng làm không dễ dàng. Đặc biệt là muốn làm tốt lại càng không dễ, bình thường tốn một thời gian rất lâu. Nhưng Lý Thanh Nhiễm trang điểm rất mau, hơn nữa không có một khuyết điểm nào.
Đôi mắt to của Thẩm Mặc Dư xem ra sáng hơn một chút, chút tàn nhang nho nhỏ trên mặt cũng được che lại hoàn toàn. Đôi môi xinh xắn lại càng thêm hấp dẫn óng ánh, làm cho người ta không nhịn được muốn cắn một cái lên đó. Vốn Thẩm Mặc Dư rất xinh đẹp, trang điểm như vậycàng thêm đẹp hơn mấy phần.
Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ xe hoa tới đón thôi. Vừa nhắc tới, xe hoa đã đến rồi. Thẩm Mặc Dư kéo tay Từ Du Mạn ngồi vào trong xe hoa