Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.

.
Cha của Thẩm Mặc Dư cầm tay của cô giao cho Trương Chương Việt, Thẩm Mặc Dư kéo tay Trương Chương Việt, hai người chậm rãi dọc theo thảm đỏ đi tới.
Trong hoàn cảnh nghiêm túc và trang trọng, Mục Sư mở ra Thánh kinh ra.






Sau khi say rượu…!


Mục Sư chậm rãi nói:
“Anh Trương Chương Việt, anh có nguyện ý cưới cô Thẩm Mặc Dư làm vợ, cho dù vui hay buồn, địa vị cao hay thấp, bệnh tật hay khỏe mạnh, đều yêu cô ấy, quý trọng cô ấycho đến chết?”
“Tôi nguyện ý.”
Dưới tình huống không ai chú ý, cách không xa chỗ đứng của Thẩm Mặc Dư và Trương Chương Việt, phù rể đã nắm tay phù dâu. Cố Uyên thâm tình chân thành chăm chú nhìn Từ Du Mạn, nói: “Anh nguyện ý.”
Mục Sư nói tiếp: “Cô Thẩm Mặc Dư, cô có nguyện ý gả cho anh Trương Chương Việt, cho dù vui hay buồn, địa vị cao hay thấp, bệnh tật hay khỏe mạnh, đều yêu anh ấy, quý trọng anh ấycho đến chết?”
Từ Du Mạn dường như biết rõ bước kế tiếp Cố Uyên muốn làm gì, vừa định né ra, đã bị anh kéo vào trong ngực. Đôi môi ấm áp của anh đặt lên môi cô.
Phía dưới còn có nhiều khách khứa như vậy, đáng ghét, rốt cuộc muốn làm gì chứ? Từ Du Mạn càng giãy giụa, Cố Uyên hôn càng sâu. Cô dần dần hiểu ra điểm này, ngừng giãy giụa và hôn đáp lại anh. Thật ra cô cũng thích cảm giác cùng anh hôn môi.
Sau khi Cố Uyên buông Từ Du Mạn ra, cô vươn cái lưỡi ra liếm liếm đôi môi đỏ mọng mới vừa bị anh giày xéo của mình.
Con ngươi màu đen của anh sau khi chứng kiến động tác của cô, càng trở nên sâu thẳm: “Mạn Mạn, em đang câu dẫn anh.”
“Ha ha, vậy sao?” Từ Du Mạn đang suy nghĩ, nếu như Cố Uyên lấy mắt kính xuống, dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cô nhất định sẽ buông vũ khí đầu hàng.
Bắt đầu tiệc rượu rồi. Chú rể và cô dâu nắm tay nhau đi tới từng bàn mời rượu. Cố Uyên và Từ Du Mạn đi theo phía sau hai người. Nhiệm vụ của Cố Uyên là ngăn cản rượu cho Trương Chương Việt, còn nhiệm vụ chính của Từ Du Mạn là ngăn cản rượu cho Thẩm Mặc Dư.
“Mạn Mạn.” Từ Du Mạn nghe được sau lưng có thanh âm hơi đè nén, sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh xoay người: “Xin hỏi, Âu Dương tiên sinh gọi tôi có chuyện gì không?”
Âu Dương Nhất Phàm đã mấy ngày rồi không gặp Từ Du Mạn. Lúc đầu hắn còn tới, sau đó căn bản là mỗi lần đều bị Từ Du Mạn ngăn ở ngoài cửa, hoặc đối xử lạnh nhạt, hắn cũng không thể nào đến bệnh viện thăm cô được nữa. Nghe nói chủ tịch tập đoàn Trương thị kết hôn, vốn lúc nhận được thiếp mời hắn không muốn tham gia, hắn rất phiền, nhìn người khác kết hôn chắc chắn sẽ làm cho mình thấy ngột ngạt. Nhưng chợt nhìn thấy tên của cô dâu trên tấm thiệp, hắn quyết định tham gia.
Thẩm Mặc Dư? Là Thẩm Mặc Dư đó sao? Nếu như vậy, Mạn Mạn nhất định sẽ đi chứ? Thật lâu cũng chưa được nhìn thấy Mạn Mạn rồi, rất nhớ. A, mới mấy ngày như vậy mà hắn đã nhớ cô đến mức trong lòng thấy đau rồi. Chính hắn cũng khó tưởng tượng được, thời gian hai năm qua hắn làm sao mà sống .
Quả nhiên, trong hôn lễ của Trương Chương Việt thấy được Mạn Mạn. Mạn Mạn đẹp quá, thật sự rất đẹp. Vốn muốn đợi sau khi hôn lễ kết thúc sẽ tìm Mạn Mạn nói chuyện riêng một chút, nhưng lại thấy Mạn Mạn với Cố Uyên không coi ai ra gì mà hôn môi, hắn không nhịn được nữa. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà cô gái hắn trông coi hai năm này lại phải chắp tay nhường cho người ta như vậy, thật tiện nghi cho cái người Cố Uyên không biết ở đâu chạy tới này.
Âu Dương Nhất Phàm làm sao biết, hai năm của anh ta sao có thể so sánh với mười hai năm giữa Cố Uyên và Từ Du Mạn đây? Vẫn như cũ, nghe được Từ Du Mạn lạnh lùng xa cách gọi hắn là Âu Dương tiên sinh, trong lòng Âu Dương Nhất Phàm có chút thương tâm. Nhưng từ rất lâu rồi hắn đã luyện thành một thân kim cương không vỡ rồi. Âu Dương Nhất Phàm giống như không nghe được lời nói của cô, cười nói:
“Mạn Mạn, có thể cùng anh nói chuyện một lát không?” giọng nói của Âu Dương Nhất Phàm mang theo ý thỉnh cầu hèn mọn. Hắn cao cao tại thượng, cũng chỉ có ở trước mặt cômới có thể hèn mọn như vậy.
Nhưng Từ Du Mạn căn bản cũng không quan tâm giọng điệu của Âu Dương Nhất Phàm rốt cuộc là cao ngạo hay là hèn mọn: “Âu Dương tiên sinh, tôi nghĩ giữa tôi và anh cũng không có gì để nói.”
“Mạn Mạn...”
“Được rồi, Âu Dương tiên sinh, tôi hiện tại rất bận. Hơn nữa, anh thích làm trò cười cho người ta thì cứ tiếp tục biểu diễn, tôi không thích, thứ cho tôi không thể theo cùng.” Từ Du Mạn sắc bén nói.
Lời của cô giống như là một lưỡi dao, hung hăng khoét vào trái tim đã chồng chất vết thương của Âu Dương Nhất Phàm: “Mạn Mạn, chẳng lẽ phạm lỗi một lần lại không thể được tha thứ sao?”
“Dĩ nhiên không phải.” Từ Du Mạn chợt cười nói.
Âu Dương Nhất Phàm nhìn nụ cười của cô mà hơi thất thần. Đã bao lâu rồi, Mạn Mạn đã bao lâu chưa cười với hắn rồi? Âu Dương Nhất Phàm kích động tột đỉnh, cho nên cũng không chú ý tới sự mỉa mai trong mắt cô : “Mạn Mạn, em tha thứ cho anh rồi sao?” Từ Du Mạn nhìn Âu Dương Nhất Phàm không nói gì.
Cố Uyên đi qua ôm eo của Từ Du Mạn, Mạn Mạn là người của anh, ai