Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
i của Dương Nguyệt Ý, hình như là không có ý định để cho cô sống, chính là muốn giết chết cô?
Chuyện gì khiến một cô gái hận không thể giết chết cô? Từ Du Mạn cẩn thận quan sát Dương Nguyệt Ý, cô ta dao động một chút, ánh sáng chiếu đến một vết sẹo, giống như là hình chữ thập, nhìn hình dạng ngay ngắn kia, hẳn là do người ta làm ra, không sai. Chẳng lẽ là vì vết sẹo này ? Nhưng vết sẹo này cũng không phải do cô vẽ ra, có liên quan gì đến cô chứ?
“Tao lòng dạ rắn rết? Người thực sự lòng dạ rắn rết chính là mày chứ. Bức bách tao rời khỏi trường học, sau đó lại gây áp lực không cho phép bất kỳ trường học nào khác thu nhận tao, lại còn chèn ép công ty của ba tao, làm cho nhà tao bị phá sản rồi. Nhìn thấy vết sẹo trên mặt tao không? Đây cũng là bởi vì mày.” Dương Nguyệt Ý căm hận nói.
“Bởi vì tôi?” Từ Du Mạn hoàn toàn không biết Dương Nguyệt Ý đang nói cái gì, chuyện Dương Nguyệt Ý nói, cô thật đúng là không hề làm gì. Hơn nữa cô có bản lĩnh đó thì còn khổ cực như vậy làm gì?
“Bởi vì tao chỉnh mày một lần, cho nên mày cứ đối với tao như vậy, rốt cuộc là mày lòng dạ rắn rết hay là tao lòng dạ rắn rết?” Dương Nguyệt Ý không trả lời Từ Du Mạn, vẫn lên án nói.
“Cô có bằng chứng gì chứng minh những chuyện này đều là tôi làm? Nếu như không có chứng cứ, xin cô không nên ngậm máu phun người.” Từ Du Mạn sức lực tràn đầy, cô chưa từng làm những chuyện đó, cô đương nhiên là lẽ thẳng khí hùng rồi.
“Chứng cứ? Tao không có chứng cứ nhưng tao lại chính tai nghe gã đàn ông ghê tởm đã rạch mặt tao nói cô Mạn Mạn gì đó, chẳng lẽ mày nói không phải là mày?”
Hiện tại cô ta đã cửa nát nhà tan, khuôn mặt cũng bị phá hủy, cô hận không thể đem Từ Du Mạn chặt làm trăm mảnh. Cho nên Nguyệt Ý đã bán đi thứ quý giá duy nhất trên người, chính là món quà sinh nhật mười tám tuổi mà ba cô ta đã tặng cho cô ta - một sợi dây chuyền, lấy tiền thuê đám người kia.
Cô ta cũng là nghe người khác nói, không ngờ thật sự tìm được đám người này. Vốn dĩ mới vừa đến nhà kho, cái gã mặc áo thun màu đen liền nghĩ muốn Từ Du Mạn rồi, nhưng cô ta đã ngăn lại. Bởi vì lúc Từ Du Mạn hôn mê cũng không có cảm giác gì quá lớn, cô ta muốn Từ Du Mạn cảm thụ cảm giác bị cường bạo lúc đang tỉnh táo.
“Ha ha, trên thế giới người tên là Mạn Mạn cũng không phải chỉ có một mình tôi.” Từ Du Mạn không còn lý lẽ hùng hồn như vừa rồi, cô nhớ rõ ràng, có một người, thuộc hạ của hắn vẫn luôn gọi cô là cô Mạn Mạn.
“Nhưng người tao biết cũng chỉ có một mình mày. Ha ha, thấy mấy người đàn ông này không? Bọn họ chính là do tao đem toàn bộ gia sản lấy ra mới tới đây, cứ hưởng thụ cho đã đi.” Dương Nguyệt Ý cười đến rất biến thái.
Lấy được chỉ thị của Dương Nguyệt Ý, mấy gã đàn ông trừ tên có khuôn mặt thanh tú, đều nhào về phía Từ Du Mạn. Bọn họ đã sớm muốn làm như vậy rồi.
Dương Nguyệt Ý cũng không rời đi, chắc là định nhìn Từ Du Mạn bị vũ nhục. Gã đàn ông thanh tú không có chút động tác nào, vẫn nhìn Từ Du Mạn, mặt không chút thay đổi.
“Đợi đã nào...!” Từ Du Mạn chợt hô lên, quả nhiên, ba người kia đều ngừng lại. Gã đàn ông thanh tú dường như hơi lung lay, sau đó lại không nhúc nhích nữa rồi. Thiếu chút nữa khiến Từ Du Mạn cũng cảm thấy mới vừa rồi cô nhìn thấy là ảo giác.
“Chuyện gì?” Gã mặt sẹo không kiên nhẫn quát lên.
“Các anh nhìn đi, tay chân của tôi đều bị trói chặt, như vậy các anh sao có thể cởi quần của tôi được? Đúng không?” Thanh âm của Từ Du Mạn hơi nũng nịu nói.
“Hình như thật sự không cởi ra được. Hơn nữa trói quá chặt, căn bản không có cách tách hai chân ra, như vậy chúng ta làm việc thế nào?” Nghe Từ Du Mạn nói, tên tóc vàng còn tiến lên làm thử một lần, quả nhiên giống như lời của Từ Du Mạn nói.
Nguyên nhân cứu mỹ nhân rất lừa bịp
“Nới lỏng sợi dây ra chẳng phải được rồi sao?” Gã mặc áo thun đã sớm không nhịn được, thân thể căng cứng kịch liệt, cực kỳ khó chịu, đâu còn tâm tình thảo luận chuyện này?
“Mới vừa rồi là ai trói vậy? Con bà nó, không có trình độ như vậy.” Gã mặt sẹo rống to, định cởi ra sợi dây trên đùi Từ Du Mạn.
Dương Nguyệt Ý vừa thấy liền vội vàng ngăn cản: “Cô ta đánh nhau rất lợi hại. Các anh không sợ cô ta bỏ chạy sao?”
Từ Du Mạn vẫn dùng loại thanh âm kia nói: “Thuốc được tiêm vào người tôi còn chưa hết tác dụng, hiện tại cả người vô lực, có thể chạy thoát sao? Hơn nữa, các người có nhiều người như vậy…” Từ Du Mạn cố ý để cho chính mình lộ ra dáng vẻ tương đối sợ hãi: “Miễn là các người không giết tôi, muốn tôi làm gì cũng được.”
Từ Du Mạn chính mình nghe cũng cảm thấy buồn nôn rồi, nhưng mấy gã đàn ông này nghe sảng khoái rồi. Thanh âm này thật sự quyến rũ đến tận xương rồi. Nghe xong cả người đều tê dại, cảm giác chính mình cứng hơn vài phần.
Quả nhiên, tên tóc vàng quan sát Dương Nguyệt Ý một phen: “Ừ, vóc người thật đúng là không tệ.”
Dương Nguyệt Ý nghe thấy lời nói của Từ Du Mạn và tên tóc vàng, khuôn mặt liền trở nên trắng bệch, đôi môi có chút run run: “Các người không thể như vậy, tôi bỏ tiền ra để cho các người c