Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1898 lượt.
hơi cô ta.”
“Ha ha, cô đây được xài miễn phí, không dùng thì thật phí phạm. Anh trai à, tôi nghĩ lúc các người đạt được thỏa thuận, cô ta hẳn không nói muốn các người giết tôi, đúng chứ? Nhưng mới vừa rồi ý của cô ta là muốn giết chết tôi. Cô ta tính toán gì, tôi nghĩ các người thông minh như vậy, không khó đoán ra được, đúng không?”
Mấy tên đàn ông đều dừng lại suy nghĩ một chút, sau đó gã mặt sẹo là tên đầu tiên phản ứng kịp, mắng to: “Mẹ kiếp, đồ kỹ nữ chết tiệt, dám tính kế bố mày.”
“Anh hai, cô ta tính kế chúng ta cái gì vậy?” Tên tóc vàng vẫn chưa nghĩ ra được rốt cuộc là có ý gì.
Tên mặt sẹo còn chưa trả lời hắn, tên đàn ông thanh tú đứng một bên đã nói chuyện: “Sau khi chúng ta đi, cô ta sẽ giết con bé này, sau đó đổ tội cho chúng ta.” Vóc người thật sự rất thanh tú, nhưng cái thanh âm này thật làm cho người ta không dám khen tặng. Có thể là bởi vì vết thương trên cổ làm tổn hại đến cổ họng hoặc là mang máy biến giọng, cho nên thanh âm mới có thể biến thành như vậy. Từ Du Mạn cảm thấy tên đàn ông xinh đẹp này nhất định có chuyện xưa.
Tên mặc áo thun và tên tóc vàng vừa nghe liền nổi giận, xông tới quăng cho Dương Nguyệt Ý một cái tát. Dương Nguyệt Ý bị đánh ngã xuống đất, sau đó nước mắt nước mũi tràn đầy, khóc lóc kể lể: “Không có không có, tôi thật sự không có ý này. Là cô gái này, cô gái này cố ý gây xích mích.”
“Cô nói như vậy, là hoài nghi trí tuệ của các anh đây rồi? Dễ dàng bị tôi khích bác ly gián như vậy sao?”
“Kỹ nữ đáng chết.” Gã mặt sẹo dùng sức đá vào bụng Dương Nguyệt Ý một cái, đá cô ta đụng tới vách tường. Từ Du Mạn chung quy vẫn không tàn nhẫn như vậy, muốn mạng của Dương Nguyệt Ý. Nhưng không muốn mạng của cô, không có nghĩa là cứ như vậy bỏ qua cho cô.
“Được rồi, anh trai, giết người là phạm pháp. Nếu không thì thế này, các anh nhìn vóc người của cô ta xem như khá được, không bằng giữ cô ta lại hưởng dụng thật tốt một phen thì thế nào? Về phần tôi, tôi có thể trả gấp đôi giá tiền cho các anh. Chỉ cần các anh thả tôi ra.”
“Thật sao?”
“Dĩ nhiên. Hơn nữa các anh nghĩ đi, các anh lấy được tiền cô ta đưa cho, lại lấy thêm được từ chỗ tôi hai phần nữa, vẫn có người để hưởng dụng, cớ sao mà không làm chứ? Các anh mới vừa rồi cũng nghe thấy cô gái này nói, tôi có quyền lực khiến trường học không thu nhận cô ta, thậm chí làm sụp đổ công ty của ba cô ta, chút tiền đó tôi còn không lấy ra đưa các anh được sao?” Mặc dù chuyện này cô thật sự không làm, nhưng hiện tại cũng chỉ có biện pháp này, thừa nhận cũng không mất miếng thịt nào.
“Được, chúng tôi đồng ý.” Ba tên kia vẫn còn đang do dự, gã đàn ông thanh tú liền mở miệng. Gã đàn ông thanh tú đã đồng ý, mọi người cũng không có dị nghị nữa. Đại ca cũng đồng ý rồi, bọn họ còn có thể nói gì chứ?
“Bây giờ có thể cho tôi gọi điện thoại chứ? Thẻ ngân hàng của tôi hiện tại không có nhiều tiền như vậy, tôi bảo người ta gửi tiền vào đó.”
Quả nhiên, sau khi điện thoại được trả cho Từ Du Mạn, cô mở ra điện thoại ra vừa nhìn, trên căn bản một nửa là do Thẩm Mặc Dư gọi tới, một nửa là do Cố Uyên gọi tới. Xem ra chuyện của Cố Uyên đã làm xong rồi.
Từ Du Mạn suy nghĩ một chút, vẫn không gọi điện thoại cho Cố Uyên, ngược lại là gọi cho Thẩm Mặc Dư.
“Mạn Mạn, điện thoại của cậu sao cứ tắt máy vậy?” Thẩm Mặc Dư vội vàng nhận điện thoại.
“Có chút việc. A Dư, cho tớ mượn ít tiền.”
“Bao nhiêu?” Tên mặt sẹo nói 400 ngàn.
“400 ngàn.”
“Cậu cần nhiều tiền như vậy làm gì?” Thẩm Mặc Dư nghi ngờ nói.
“Có chút việc. Cậu biết số thẻ ngân hàng của tớ rồi, gửi vào đó cho tớ.”
“Ừ, gửi ngay đây.”
Từ Du Mạn cúp điện thoại rồi nói với tên mặt sẹo: “Chắc là thẻ ngân hàng của tôi cũng ở chỗ các anh rồi, bạn của tôi lập tức sẽ gửi tiền vào trong thẻ cho tôi, mật mã của thẻ là 014157.”
“Ngộ nhỡ bạn của cô không chuyển tiền thì sao?”
“Dĩ nhiên sẽ không. Bây giờ có thể để cho tôi đi được chưa?” Chân của Từ Du Mạn vốn đã được cởi trói, tay cũng bởi vì vừa rồi phải gọi điện thoại nên được nới lỏng ra, đang chuẩn bị đi ra ngoài, lại bị tên mặt sẹo ngăn cản lại:
“Các anh đây là có ý gì?” Xem ra, những tên này thật đúng là không thể tin tưởng a.
“Cô cứ nói đi? Cô thông minh như vậy mà.” Tay của tên mặt sẹo sờ mó khuôn mặt của Từ Du Mạn, cô liền né ra. Tên mặt sẹo không tức giận, ngược lại nói: “Hẳn là biết tôi có ý gì chứ. Đây chính là cô giao cho chúng tôi, bây giờ tiền của cô, tiền của cô ta đều tới tay tôi, cô cho là tôi sẽ thả cô đi sao? Đừng nghĩ nữa, ha ha.”
Dương Nguyệt Ý dĩ nhiên vui sướng khi người gặp họa: “Ha ha, không ngờ chứ gì. Mày cũng sẽ rơi vào kết cục giống tao, bị bọn đàn ông xấu xí này chơi đùa.”
“Vậy sao?” Từ Du Mạn nhìn về phía tên đàn ông thanh tú.
Quả nhiên, hắn ta không để cho cô thất vọng, chỉ nghe hắn chậm rãi nói ra: “Để cho cô ta đi. Người ở phía sau cô ta, chúng ta không chọc nổi.” Thanh âm vẫn khó nghe như vậy, nhưng Từ Du Mạn lại cảm thấy rất dễ nghe.
“Đại ca, lá gan của anh lúc nào lại trở nên nhỏ như vậy?”
“Để cô ta đi.”
“Đại ca… được rồi, thả người.” Tên mặt