Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1342119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.

à hậu bối bất kính rồi.”
Từ Du Mạn phục hồi lại, cuối cùng cũng không căng thẳng như trước đó nữa, bình tĩnh hơn rất nhiều. Từ Du Mạn không nhìn thấy Cố Bác khẽ gật đầu, sau đó thoáng vẻ tiếc nuối. Tiếc nuối cũng chỉ chợt lóe lên, cô cũng không nhìn thẳng vào ánh mắt của ông, làm sao có thể phát hiện ra, chưa nói việc Cố Bác vốn vô cùng có khả năng che giấu.
“Cô Từ, tôi nghĩ cháu là người thông minh, nên biết tôi tới tìm cháu làm gì chứ.”
“Bác Cố gọi cháu là Mạn Mạn được rồi.” Từ Du Mạn tôn kính nói :“Tâm tư của Bác Cố, Mạn Mạn ngu muội, kính xin bác Cố nói rõ.” Đúng là một cô bé thông minh, chẳng trách con trai mình lại thích. Nhưng ông không thể nuốt lời.
“Rời khỏi con trai tôi đi.”
“Tại sao?” Từ Du Mạn không ngờ Cố Bác sẽ trực tiếp như vậy, rời khỏi con trai của ông? Từ Du Mạn chung quy là muốn biết nguyên nhân. Cô trực giác cho rằng Cố Bác không thể nào là bởi vì gia thế của cô không môn đăng hộ đối mà không đồng ý.
“Vấn đề này, cháu đi hỏi Cố Uyên đi, nó biết đấy. Đứa con trai này, một chút cũng không biết hiếu thuận với cha mình.” Biết chuyện này, Cố Uyên sẽ tức chết. Thật ra những chuyện khác Cố Uyên đều nghe lời ông, chỉ trừ chuyện phụ nữ, đây không phải là làm ông khó xử sao?
“Tôi chỉ muốn biết, cháu có đồng ý rời khỏi Cố Uyên hay không?”
“Bác Cố bảo cháu rời khỏi Cố Uyên là vì anh ấy sao?” Lúc này không thể gọi anh là thầy Cố, nếu không liền có thể có lý do rồi, hai người là thầy trò, đồi phong bại tục. Từ Du Mạn mới sẽ không cho người ta cơ hội nói như vậy nha.
“. . . . . .” Cố Bác không muốn trả lời câu hỏi này. Từ Du Mạn thấy Cố Bác không muốn trả lời câu hỏi này, cũng không ép ông trả lời.
“Thật ra, mặc kệ có phải vì tốt cho Uyên hay không, cháu cũng sẽ không rời khỏi anh ấy. Trừ khi anh ấy không yêu cháu nữa, không quan tâm cháu nữa, cháu sẽ chủ động rời đi.” Chỉ khi thầy Cố hạnh phúc mới thật sự là vì tốt cho anh.
“Làm sao cháu có thể xác định nó thật sự yêu cháu?”
“Ở đây cảm thấy.”
Từ Du Mạn chạm vào vị trí trái tim, nhớ tới bây giờ đã trễ lắm rồi, cuộc họp của Cố Uyên hẳn cũng đã kết thúc, cô vội vã nói : “Bác Cố, thứ lỗi cho cháu không thể tán gẫu với bác, cháu phải đi đưa đồ ăn cho Uyên.”
Từ Du Mạn cứ thế mở cửa xe, sau đó nói lời tạm biệt với Cố Bác : “Bác Cố, hẹn gặp lại.” Từ Du Mạn nhìn về phía Hứa Nham ở vị trí tài xế: “Anh Hứa, hẹn gặp lại.”
“Cố Uyên đã có vợ chưa cưới rồi.” Từ Du Mạn vừa định rời đi, một câu nói của Cố Bác khiến Từ Du Mạn đành dừng bước. Sắc mặt của cô như cũ quay đầu lại nói: “Uyên không thừa nhận thì không phải.” Nói xong, cô mới vội vã chạy về trường học. Sau khi khuất khỏi tầm mắt của Cố Bác, sắc mặt của cô trở nên tái nhợt, bước chân cũng có chút lảo đảo muốn ngã.
Không đúng, người vợ chưa cưới kia nhất định là do bác Cố sắp xếp, không được thầy Cố thừa nhận. Cô nên đi về hỏi rõ ràng, cô tin tưởng lời Cố Uyên nói.
Hứa Nham quay đầu lại hỏi Cố Bác : “Tư lệnh, tại sao không để cho bọn họ ở bên nhau?” Anh sao thế này, tại sao lại quan tâm tới chuyện không liên quan tới mình? Hứa Nham thầm tự giễu.
“Dù thế nào đi nữa bọn nó chính là không được phép yêu nhau.”
Cô bé Mạn Mạn này, hơn mười năm không gặp, không ngờ lớn lên lại xinh đẹp như vậy, cũng khó trách con trai của ông lại ngoan cố như thế. Rõ là. Đây không phải là làm ông khó xử sao, không được, cho dù Cố Uyên yêu thích cô bé kia cũng không được, người ông sắp đặt cho Cố Uyên cũng không tệ.
Hứa Nham trong lòng biết Cố Bác sẽ không nói. Nhưng Hứa Nham vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng. Thiên kim nhà họ Tạ mà tư lệnh sắp xếp cho Cố Uyên cũng không thấy nhận được nhiều sự yêu mến của ông, vậy sao tư lệnh lại nhất định muốn Cố Uyên cùng thiên kim nhà họ Tạ kết hôn chứ?
Chương 76.2
Đúng lúc Từ Du Mạn trở lại trường học, cuộc họp của Cố Uyên đã kết thúc. Ở trong phòng làm việc của mình, Cố Uyên nhìn sắc mặt của Từ Du Mạn có chút không bình thường, quan tâm hỏi:
“Em sao vậy? Có phải bị bệnh hay không?” Nói xong, Cố Uyên còn ôm lấy đầu của cô, dùng trán của mình dán lên cái trán của cô để xem cô có phải bị sốt hay không. Người đàn ông quan tâm cô như vậy làm sao có thể không yêu cô?
“Anh có phải có vợ chưa cưới hay không?” Từ Du Mạn nhất định phải hỏi rõ ràng, nếu không chuyện này sẽ trở thành một cái gai trong tình cảm của bọn họ, không thể chết người, nhưng chạm vào cũng sẽ đau. Cô không đợi được anh chủ động nói cho cô biết.
“Em nghe ai nói?” Cố Uyên lặng người, chợt có chút kinh hoảng, anh sợ Mạn Mạn sẽ vì chuyện này mà cách xa anh.
“Có phải ba anh nói cho em hay không?” Từ Du Mạn gật đầu một cái.
“Tin anh không?” Cố Uyên lại khẩn trương hỏi.
Từ Du Mạn vẫn gật đầu. Cô tin tưởng anh nên mới trực tiếp hỏi, nếu không cô nhất định sẽ rời đi.
“Đây là cha anh định ước cho anh, anh cũng không biết cha anh ước định vào lúc nào. Đối phương là thiên kim tiểu thư của thủ trưởng, tên là Tạ Vận Tư. Anh chỉ gặp qua một lần, chính là lúc cô ấy và thủ trưởng cùng đến nhà anh. Hình như là ngày anh đón em về nhà. Sau đó cũng chưa từng gặp lại,