Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
ủa Cố Uyên. Nếu không, lại có một sự kiện bát quái rồi. Cố Uyên hình như nhìn ra chỗ Từ Du Mạn đang rối rắm, cười cười, đứng dậy, đi tới bên cạnh cô.
Lúc cảm thấy hô hấp của Cố Uyên rơi vào trên cổ trơn bóng của mình, Từ Du Mạn mới phát hiện Cố Uyên đã đến phía sau cô từ khi nào rồi. Xem ra mới vừa rồi thật sự quá chăm chú nên không phát hiện ra anh đã đi xuống bục giảng.
Từ Du Mạn dùng cùi chỏ nhân lúc người khác không thấy được thúc một cái vào bụng của Cố Uyên, nhỏ giọng cảnh cáo : “Bây giờ đang ở trong phòng học đấy.” Đừng làm ra hành động gì khiến người khác hoài nghi, cô không muốn trở thành nữ chính của đề tài bát quái thêm lần nữa.
“Anh biết rõ. Emnên vẽ thêm một đường phụ ở chỗ này, tiếp đó làm như thế nào thì em hẳn là biết rồi.” Cố Uyên vốn muốn trực tiếp cầm tay của cô vẽ ra đường phụ, nhưng ngại vì bây giờ đang ở phòng học, còn có rất nhiều học sinh khác ở đây, Cố Uyên đành phải lấy bút từ trong tay cô ra rồi cầm trong tay mình, vẽ thêm một đường kẻ phụ cho bài hình học không gian của cô.
Sau đó anh thật giống như là một thầy giáo vừa giúp học sinh giải quyết xong một đề toán khó, liền đứng thẳng người dậy đi về phía bục giảng, trở lại vị trí của mình.
Vân Xảo ngồi bên cạnh cô cũng không phát hiện ra cái gì khác thường, chỉ là vẫn vẻ mặt háo sắc nhìn Cố Uyên, dường như sắp chảy nước miếng nói : “Thầy Cố thật là lợi hại, thầy giáo dạy môn Ngữ Văn mà nhẹ nhàng như vậy đã giải quyết được một bài toán khó rồi.”
“Cậu làm sao biết được đường kẻ phụ mà thầy ấy vẽ là chính xác?” Từ Du Mạn liếc Vân Xảo một cái, thật sự là háo sắc đến không cứu được. Thật ra khi Cố Uyên vẽ xuống đường kẻ phụ này cho cô, cô liền biết anh vẽ đúng rồi.
Cô cố gắng vẽ rất nhiều đường kẻ phụ, không có đường nào đến được đáp án, đều không phải là chính xác. Không ngờ đáp án là vẽ ở một chỗ không dễ dàng nghĩ tới như vậy. Quả nhiên trình độ học vấn của người ta ở nơi đó, thật không đúng.
Có bạn học khác cũng phát hiện sự khác thường vừa rồi bên Từ Du Mạn, cũng biết Cố Uyên dễ dàng giải quyết được một bài toán khó, rối rít đến phía trên bục giảng để hỏi bài. Vốn đang là giờ tự học buổi tối môn ngữ văn, muốn đến làm phòng làm việc của giáo viên môn toán để hỏi bài lại cảm thấy không tốt lắm, hơn nữa phòng làm việc cũng không gần, có chút phiền phức. Cho nên nếu gặp phải bài nào không làm được, vẫn là để qua một bên, không để ý đến. Nhưng thấy khả năng toán học của Cố Uyên rất tốt, lại chủ động giảng bài toán khó cho lớp trưởng, mới nhớ tới trình độ học vấn cao của anh, chút vấn đề nhỏ này sao có thể làm khó được thầy Cố chứ, cho nên một đám học sinh lá gan cũng lớn hơn, đều đi hỏi Cố Uyên – một thầy giáo dạy Ngữ Văn - đề bài môn toán.
Phụ nữ, nhất thiết đừng cho đàn ông vào cửa
Tất cả đều mang lên hỏi thầy Cố, thậm chí ngay cả đề bài môn tiếng Anh cũng nhờ anh giảng. Vân Xảo chậm một bước, phía trên đã rất đông các bạn học đứng nhờ Cố Uyên giảng bài, căn bản là không nhìn thấy anh đâu, chứ đừng nói là chen vào trong.
“Bọn họ tại sao lại như vậy?”
“…” Từ Du Mạn vô cùng im lặng nhìn Vân Xảo cùng mấy người bạn cùng lớp. Như vậy có để cho thầy Cố nghỉ ngơi hay không, không phải muốn làm bận chết thầy Cố nhà người ta sao. (Mạn Mạn nhà chúng ta đau lòng nhé.) Đề bài gì cũng cầm đi hỏi, thật sự rất phiền phức?
Từ Du Mạn lúc này cũng không còn tâm tư chuyên chú nghiên cứu đề bài nữa. Cũng may, tất cả mọi người rất yên lặng, cô ngồi phía dưới cũng có thể nghe thấy thanh âm anh giảng bài.
Cố Uyên đang giảng bài tiếng Anh cho một bạn học. Từ Du Mạn lắng nghe anh nói tiếng Anh. Anh nói tiếng Anh rất chuẩn, hơn nữa ngữ điệu cũng chuẩn đến mức không thể chuẩn hơn, nói hay hơn nhiều so với thầy giáo dạy môn tiếng Anh của bọn họ, hoàn toàn có thể để anh ghi âm lại, sau đó cho bọn họ luyện nghe được rồi. Cũng đã sinh sống ở Anh nhiều năm như vậy, tiếng Anh nói không tốt, không phải để cho người ta chê cười sao?
“Không, anh nhất định phải đưa em về nhà mới yên tâm.” Cố Uyên nhất định muốn đưa cô về nhà, không cho cự tuyệt.
Từ Du Mạn biết anh lo lắng, nghĩ thầm bọn họ cũng không thể thời thời khắc khắc đều đi chung với nhau, chắc chắn sẽ có lúc cô đi một mình, lo lắng cho hết sao? Hơn nữa cô là người lớn rồi, có thể bảo vệ tốt cho bản thân, tin rằng chuyện lần trước qua đi, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa. Nhưng Từ Du Mạn không nói, anh muốn đưa thì cứ đưa đi, chỉ cần có thể khiến anh yên tâm.
“Được rồi, em về nhà rồi, anh trở về đi.” Đưa cô về tới nhà, đứng ở dưới lầu nhà cô.
“Sao anh còn chưa đi về?” Từ Du Mạn cau mày, nhìn Cố Uyên vẫn chưa đi. Không biết ngượng làm thầy giáo mà nói không giữ lời.
“Em hình như quên cái gì đó?” Cố Uyên khom người, tiến tới trước mặt cô nhắc nhở.
Từ Du Mạn tặng anh một cái liếc mắt xem thường, ngay sau đó lại tặng anh một cái hôn. Cố Uyên bày ra vẻ mặt ‘coi như em thức thời’, sau đó cùng lão Tiền về nhà.
Từ Du Mạn đang chuẩn bị lên lầu, lại bị người đàn ông đứng ở cửa, miệng đang hút thuốc lá,