Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.
đó. Dù sao Viên Hân cũng không phân biệt được hàng thật giả, hiện tại bình hoa đã vỡ vụn, cũng không thể lấy đi làm giám định, Mộ Trường Phong muốn nói sao thì là như vậy?
Khi Viên Hân nghe lời khẳng định của Mộ Trường Phong, vẻ mặt cũng bị dọa sợ không còn chút máu. Quả thật cái bình hoa này là bà tình cờ nhìn thấy ở trong phòng của người phụ nữ kia, bà cảm thấy đẹp mắt, liền muốn đòi Mộ Thư Bàng cho bằng được. Lúc đầu Mộ Thư Bàng không đồng ý, sau không chịu được bà quấn quýt làm phiền mới đồng ý cho bà. Nhưng trước khi cho bà còn dặn dò không được làm vỡ.
Lúc ấy bà còn tưởng rằng Mộ Thư Bàng vẫn nhớ nhung vợ trước của ông, sợ bà làm hỏng. Hiện tại vừa nói, đây chính là đồ cổ từ đời nhà Thanh không sai! Bởi vì có giá trị, cho nên Mộ Thư Bàng mới dặn bà đừng làm. Nhưng bà không nên làm sao bây giờ khi mà chính mình đã vỡ? Đây chính là cả sáu triệu, sáu triệu đó. Viên Hân thiếu chút nữa thì ngất xỉu. Mộ Trường Phong khóe môi nhếch lên cười lạnh :
“Cái này chính bà tự dọn dẹp đi, tôi về phòng đây.” Mới vừa giúp Viên Hân đóng cửa phòng, liền nghe thấy tiếng kêu gào của Viên Hân. Bây giờ đã là đêm khuya mà không để ý là làm như vậy ảnh hưởng đến người khác ngủ, không biết tính tình kiểu gì đây. Một người đàn bà như vậy, Mộ Trường Phong thật không thể tin được Từ Du Mạn là do bà ta sinh ra. Xem ra sau này anh nhất định phải cùng Tuyết Tuyết dọn ra ngoài ở. Mặc dù đứa bé không thể nào giao cho bà ta chăm sóc, nhưng nếu chúng thường nhìn thấy bà ta, mưa dầm thấm đất, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Người đàn bà này nguy hiểm, tốt nhất không nên tới gần.
Từ Du Mạn lại lần nữa làm phù dâu. Sau khi Cố Uyên nhìn thấy Từ Du Mạn đổi lễ phục, khắc chế không được chính mình, hôn cô đến không biết đến ai mới bằng lòng buông ra. Cái trán của anh chạm vào trán của cô, nói: “Mạn Mạn, khi nào em mới bằng lòng gả cho anh chứ? Vì anh mà mặc áo cưới?” Anh đợi thật vất vả.
“Không phải nói còn sớm mà, anh vội cái gì? Em mới 19 tuổi.” Từ Du Mạn kiên quyết không gả. Cô còn trẻ tuổi như thế, cũng không thể nhanh như vậy liền nhảy vào phần mộ hôn nhân.
“Nghe nói A Việt và Thẩm Mặc Dư đã lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi, hiện tại 18 tuổi là có thể lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi.”
“Vậy cũng không được, em còn muốn đi học.” Từ Du Mạn nghiêm khắc cự tuyệt, kiên quyết không bị Cố Uyên dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt.
“Em có thể giống như A Dư, kết hôn xong vẫn có thể đi học, hiện tại cũng không có quy định nói kết hôn rồi không thể đi học.” Anh nhất định phải lừa cô đi kết hôn mới được, thật sự là nhịn quá mức khổ cực.
Từ Du Mạn khinh bỉ nhìn Cố Uyên, cô dĩ nhiên biết trong lòng anh có ý nghĩ xấu gì, cô mới sẽ không để cho anh được như ý đâu : “Không được, em còn chưa chơi đủ đâu.”
“Sau khi kết hôn vẫn có thể chơi mà.” Trong khoảng thời gian này cũng đã tham gia hai hôn lễ rồi, những người này là sao chứ, cố ý có phải không, chính là cố ý làm cho trong lòng anh ngứa ngáya.
“Không muốn, anh sẽ quản em.”
“Hiện tại anh cũng đang quản em đấy thôi.”
“Vẫn không được. Được rồi, không được nói nữa, em vội đi rồi.” Làm phù dâu không phải mệt mỏi bình thường, việc gì cũng phải làm. Mà lần này Cố Uyên lại nhàn rỗi, anh không phải phù rể.
Chương 80.2
Phù rể là một người đàn ông bộ dạng xem như được, nhưng so với Mộ Trường Phong thì kém hơn nhiều, chứ đừng nói là so với Cố Uyên, hay như tên Úc kia, không cần so. Yêu nghiệt là không thể lấy ra để so sánh.
Từ Du Mạn biết người bạn mà chị Tuyết mời tới, đáng lẽ Từ Du Mạn còn định nói hay là để Cố Uyên làm phù rể, nhưng chị Tuyết đã sớm chọn được người rồi, cô cũng không tiện nói thêm gì. Vốn cho rằng phù rể này là nam khuê mật của chị Tuyết, cho nên chị ấy mới kiên quyết để anh ta làm phù rể. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Nhưng sau khi nghe được chị Tuyết nói nguyên nhân để cho người đàn ông kia làm phù rể, cô nhóc Từ Du Mạn nham hiểm gian xảo như vậy cũng phải vô cùng bội phục Lâm Thiển Tuyết. Chiêu này của chị Tuyết thật là cao tay, quá cao tay rồi. Về sau cô kết hôn cũng phải gọi Tả Minh tới làm phù rể. Không sai, người đàn ông kia chính là bạn trai mối tình đầu của chị Tuyết, Trang Ngôn Túc.
Theo như Lâm Thiển Tuyết nói chính là lúc trước tuổi trẻ khinh cuồng, hai người ở bên nhau lên kế hoạch cho tương lai, hơn nữa đều đồng ý với cam kết, nói tương lai nhất định phải cùng nhau đi vào cung điện hôn nhân. Cho nên Thiển Tuyết mời anh ta tới làm phù rể, cũng coi như thực hiện lời hứa hẹn lúc trước, để mình không bị nói là nuốt lời.
Từ Du Mạn biết nguyên nhân, cũng cảm thấy hay. Nếu lúc trước cô cũng nói như vậy, nhất định cũng sẽ làm như thế. Nhưng thời điểm cô và Tả Minh ở bên nhau, cũng không nói nhất định phải cùng nhau đi vào cung điện hôn nhân. Nhiều nhất chính là lúc Tả Minh muốn cùng cô xảy ra quan hệ, cô cự tuyệt, nguyên nhân cự tuyệt chính là cô không muốn trước khi cưới phát sinh quan hệ, nhất định phải sau khi kết hôn mới được.
Tả Minh chính là vì nguyên nhân này mà chia tay với cô. Bởi vì Tả Minh đã tìm được một cô gái ngu