Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341906

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.

à nguyên nhân này.” Từ Du Mạn đẩy tay của Viên Hân ngăn trở cửa xe, một chút thể diện cũng không cho bà mà mở cửa xe, đi ra ngoài.
“Đứng lại.” Viên Hân thế nào cũng không ngờ Từ Du Mạn lại tuyệt tình như vậy, nhìn thấy cô định rời đi, liền hét lớn.
Từ Du Mạn dừng một chút, đến gần cửa sổ xe và đổ thêm dầu vào lửa khi thấy Viên Hân đang nổi giận:
“Bà vẫn cứ không chịu cô đơn như vậy, đê tiện như vậy. Thích vụng trộm với người khác, cứ việc. Đừng lại vì mấy chuyện phóng đãng của mình mà tới tìm tôi, chuyện phóng đãng của bà không liên quan tới tôi. Nếu lại tới quấy rầy tôi, coi chừng tôi không cẩn thận vạch trần thêm một loạt chuyện bẩn thỉu khác của bà đấy.” Từ Du Mạn lần này không cho Viên Hân bất cứ cơ hội nào, trực tiếp rời khỏi cái nơi quái quỷ này.
Viên Hân nghe lời nói của cô xong, sắc mặt trắng bệch, xụi lơ ở trên ghế lái. Mới vừa nãy ý tứ của con bé chết tiệt kia là gì chứ? Chẳng lẽ nó biết chuyện trước kia của bà ta rồi hả ? Làm sao có thể? Con bé chết tiệt này làm sao có thể biết được? Nhất định là bà quá nhạy cảm rồi. Hừ, thật là một con bé đáng ghét không biết trời cao đất rộng. Viên Hân oán hận đạp chân ga xe nghênh ngang rời đi.
Từ Du Mạn vừa mới rời đi, đi bộ một mình trên đường cái. Cô cần yên tĩnh một chút, không muốn về nhà nhanh như vậy. Chiếc Porsche theo ở phía sau đã lâu rồi, nhưng cô cũng không để ý tới, hắn thích đi theo thì đi, không liên quan đến cô.
Một cô gái vô cùng xinh đẹp mặc lễ phục, một chiếc Porsche đi theo ở đằng sau, khiến không ít người đi đường chú ý. Thấy Từ Du Mạn không thèm quan tâm, người phía sau có thể không nhịn được nữa, bắt đầu điên cuồng ấn còi.
Con bà nó, lão nương chính là muốn yên lặng một chút, con mẹ nó, muốn đi theo phía sau thì đi, làm gì còn ấn còi? Thật sự là phiền toái mà. Từ Du Mạn hung hăng dừng lại, hai tay chống nạnh, đối mặt với chiếc Porsche phía sau:
“Còn đi theo tôi, cẩn thận tôi đập vỡ xe anh đó!”
“Ha ha. Cứ việc đập, miễn là em vui vẻ.” Âu Dương Nhất Phàm cưng chiều cười nói.
Từ Du Mạn lập tức cảm thấy không có ý nghĩa, giống như một đấm đánh tới một khối bông vậy, cảm giác khó chịu. Cô thu lại khí thế, lạnh nhạt xoay người tiếp tục đi.
“Aiz, lên xe đi, anh đưa em về.”
“Không cần.”
Lúc này có một chiếc xe taxi đi qua, Từ Du Mạn phất tay, chiếc xe dừng lại trước mặt cô. Cô nhìn cũng không nhìn chiếc Porsche phía sau, trực tiếp lên xe taxi.
Sau khi lên xe cô phát hiện tài xế vẫn nhìn chằm chằm vào mình mà không lái xe. Nếu như là người khác, sẽ cho rằng đụng phải người biến thái, nhưng cô thì không:
“Anh nhìn cái gì?” Giọng của Từ Du Mạn giống như nhạo báng vậy.
Chương 81.2
“Ha ha, nhìn cô cùng một mỹ nữ tôi biết trước đây rất giống nhau.” Tài xế đàng hoàng nói, quả thật, càng nhìn càng giống. Từ Du Mạn buồn cười, “Anh không nhận lầm, chính là tôi.”
Người tài xế này chính là người tài xế taxi lần xem mắt trước đó, còn có lần Cố Uyên uống rượu say. Không thể không nói bọn họ thật rất có duyên. Trên căn bản mỗi lần cô kêu taxi đều gặp anh ta, giống như là tài xế riêng của bọn họ vậy.
“Thì ra thật sự là cô, thay quần áo khác, tôi cũng sắp không nhận ra được.” Tài xế cười nói, bộ dạng cười ngây ngô của người thành thật.
“Là trở nên đẹp sao?” Từ Du Mạn cười giỡn, không ngờ lại gặp được anh tài xế này, tâm tình của cô tốt hơn nhiều.
“…” Tài xế không biết trả lời thế nào
“Tiểu thư, chiếc xe phía sau…” Từ Du Mạn biết tài xế là hỏi chiếc xe phía sau sao vẫn đi theo bọn họ,
“Anh tài xế, đừng gọi tôi là tiểu thư, hai chữ ‘tiểu thư’ từ trong miệng anh phát ra, cảm giác tôi thật sự chính là tiểu thư. Nếu như không ghét bỏ thì gọi tôi là Mạn Mạn được rồi.”
“Dĩ nhiên là không rồi. Mạn Mạn, chiếc xe phía sau. . . . . .”
“Không cần để ý đến hắn.”
Đưa Từ Du Mạn đến cửa chung cư, cô xuống xe, bảo tài xế đợi chút. Anh tài xế cũng cho rằng cô còn phải đi xe đến nơi nào đó, cho nên thành thật đứng chờ. Trong chốc lát, cô liền trở ra : “Đây.”
Từ Du Mạn không mang tiền, cho nên mới vừa rồi cô dặn anh tài xế đợi cô một lát, cô đi vào mượn tiền của chú bảo vệ.
“Không cần, tôi cho cô đi miễn phí.”
“Nên trả tiền vẫn phải trả, anh dựa vào việc này để kiếm sống, còn phải nuôi gia đình, tôi sẽ không chiếm dụng của anh đâu.” Làm công việc này, tiền xe của cô nhất định phải trả. Nếu là xe riêng, không phải làm ăn buôn bán, cô không trả còn dễ nói. Anh tài xế này xem ra tình hình trong nhà cũng không tốt, cô đâu thể không biết xấu hổ mà để người ta không lấy tiền.
“Được rồi.” Anh tài xế lúc này mới nhận lấy tiền. “Tôi đi đây.”
“Vâng, hẹn gặp lại. Sau khi anh tài xế đi rồi, cô mới lại đi vào chung cư.
“Chú ơi, tiền ngày mai cháu trả lại cho chú.”
“Không có việc gì, một thời gian nữa trả cũng được, dù sao chú cũng không vội.” Chú bảo vệ sảng khoái nói, cho người ta cảm giác chính là ông không bảo cô trả tiền.
Từ Du Mạn hiểu ý của chú nên bất đắc dĩ lắc đầu : “Chú này, sao chú vẫn keo kiệt như vậy chứ?”
“Chú cũng cho cháu vay tiền, còn nói keo kiệt?” Chú bảo vệ nghe được cô n