Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.

có chút dao động. Nhưng Viên Hân cũng không cho cô cơ hội kia. Cô vừa nhắc nhở, Viên Hân liền lập tức rời đi. Xem ra thật sự rất sợ người khác biết quan hệ của hai người. Trong lòng cô âm thầm tính toán, cô muốn biết Viên Hân bất chợt làm như vậy là vì mục đích gì.
Khi khách toàn bộ về hết, Viên Hân quả nhiên lại tìm tới Từ Du Mạn. Dưới ánh mắt không rõ chân tướng của Mộ Trường Phong, dưới vẻ mặt kỳ quái của Cố Uyên, Viên Hân tích cực dẫn Từ Du Mạn tới ngồi vào trong xe của bà ta. Từ Du Mạn cũng không phản đối, để lại cho Cố Uyên ánh mắt ý bảo tự mình về nhà, rồi lên xe của Viên Hân.
“Mạn Mạn, người đàn ông vừa rồi đi cùng con là gì của con?” Viên Hân nói bóng nói gió.



Ai nói chưa từng ngủ qua?


“A, bạn trai tôi.” Từ Du Mạn dường như cảm thấy toàn bộ chuyện này hẳn là có liên quan đến Cố Uyên. Chẳng lẽ thầy Cố vì để cho cô không còn tiếc nuối nên bảo Viên Hân nhận lại cô? Có điều nhìn vẻ mặt của thầy Cố, chắc chắn chuyện này không phải là chuyện anh làm. Nhưng Viên Hân lại hỏi về Cố Uyên, đây là có chuyện gì xảy ra chứ? Biểu hiện của Viên Hân cũng không giống vô ý hỏi, mặc dù bà ta giả vờ như tình cờ hỏi han.
“Bạn trai? Mạn Mạn, con hình như vẫn còn đang học trung học mà.” Viên Hân cố ý làm ra vẻ rất kinh ngạc. Thật ra biểu hiện kinh ngạc kia cũng không hẳn toàn bộ đều là giả vờ, bà quả thật giật mình vì Từ Du Mạn không hề giấu giếm chút gì, liền nói thẳng cho bà biết. Xem ra, con bé này thật đúng là tin tưởng bà rồi.
Viên Hân làm sao có thể biết Từ Du Mạn đang cố ý làm cho Viên Hân buông lỏng cảnh giác, rồi ngược lại dò hỏi bà chứ?
“Không phải hình như, mà sự thật vẫn đang học trung học. Nhưng chúng tôi cũng không bị xem là yêu sớm, tôi đã trưởng thành rồi, hiện tại cái tuổi này cũng có thể kết hôn được rồi.”
“Con còn muốn kết hôn với cậu ta?”
“Nói đi, tôi sẽ không nói cho người khác biết.” Từ Du Mạn với lời thề và giọng điệu thành khẩn chỉ thiếu chút nữa cũng giơ tay lên thề rồi. Cố Uyên không phải là người khác, mọi người đối với cô mà nói cũng không phải là người khác.
“Vậy được rồi. Mẹ nói cho con biết, con nhất định không thể nói ra chuyện này vì chuyện này có quan hệ đến mẹ của con đấy.” Viên Hân dao động, chủ yếu là Từ Du Mạn quá thành khẩn, trên căn bản cũng cảm thấy được cô thật sự rất đáng tin cậy. Viên Hân bị biểu tình của cô lừa gạt, cảm thấy Từ Du Mạn vẫn thật sự đáng tin tưởng. Người bình thường sẽ không nhanh như vậy tin tưởng người khác, nhưng Viên Hân vẫn nghĩ rằng bà là mẹ của Từ Du Mạn, dù thế nào cũng không thể lừa gạt bà, cho nên dễ dàng như vậy bị cô moi ra.
“Vâng, con nhất định sẽ không nói.” Chính Từ Du Mạn cũng có chút hoài nghi, Viên Hân giấu giếm Mộ Thư Bàng về sự tồn tại của cô nhiều năm như vậy, tại sao lại dễ dàng bị cô moi ra như vậy.
Từ Du Mạn mới ý thức được một vấn đề, sao Mộ Trường Phong kết hôn mà Mộ Thư Bàng cũng không có mặt một lát?
“Một người phụ nữ bảo mẹ làm như thế, chính là vì để con rời khỏi Cố Uyên.”
“Phụ nữ?”
“Đúng. Người phụ nữ kia hẳn là thích Cố Uyên cho nên mới làm như vậy.” Viên Hân phỏng đoán như thế. Lần đó lúc bà ta gặp người phụ nữ kia, nhắc tới Cố Uyên chính là biểu tình YD như vậy, là yêu thích Cố Uyên, không sai.
“Biết người đó có thân phận lai lịch gì không?” Từ Du Mạn cảm thấy chuyện dường như không đơn giản như vậy.
“Không biết.” Bà ta đã hỏi, nhưng người kia cái gì cũng không nói, hơn nữa sau đó cũng không cho phép bà ta hỏi.
“Không biết mà bà liền nghe lời người đó nói?”
“Cô ta… trong tay cô ta có nhược điểm của mẹ, cho nên mẹ mới…” Bà cũng là không có biện pháp. Nếu không phải có nhược điểm rơi vào tay người kia, bà sao có thể nghe lời cô ta nói? Để lộ ra có con gái còn tốt hơn để cho cái thứ trong tay người kia bị lộ ra ngoài.
“Nhược điểm gì?”
“Con cũng đừng hỏi, dù sao chính là có nhược điểm trong tay cô ta.” Viên Hân không muốn nói.
Từ Du Mạn tựa vào phía sau, đôi tay ôm ngực: “Không nói? Vậy cũng được. Tôi vì sao phải chia tay với Cố Uyên, anh ấy đối với tôi tốt như vậy, hơn nữa tôi cũng đã là người của anh ấy rồi. Tôi vì sao phải hy sinh tình yêu của mình?”
“Coi như là vì mẹ, được chứ?” Viên Hân khẩn cầu.
“Nhưng tôi ngay cả nguyên nhân cũng không biết.”
“Được… được … được… mẹ nói.” Viên Hân ấp a ấp úng, chính là không nói ra một câu.
“Nói đi.”
“Trong… trong tay cô ta có ảnh chụp.”
“Ảnh chụp gì?” Từ Du Mạn ngay sau đó hỏi.
“Chính là… chính là…” Viên Hân thật sự không tiện nói ra.
“A, là ảnh chụp bà cùng người khác yêu đương vụng trộm chứ gì.” Từ Du Mạn nhìn biểu tình của Viên Hân liền đoán được. Hoá ra là như vậy, đã nói Viên Hân không thể nào vô duyên vô cớ chạy đến tìm cô, tất cả đều vì bản thân bà thôi. Viên Hân là người đàn bà ích kỷ nhất mà đời này cô gặp.
“Ừ.”
“Tự gây nghiệt không thể sống.” Từ Du Mạn hừ lạnh một tiếng, mở cửa liền muốn xuống xe.
“Con đã nói sẽ rời khỏi Cố Uyên…”
“Không thể nào. Cho dù dùng mạng của bà tới uy hiếp tôi, tôi cũng sẽ không rời khỏi anh ấy, huống chi l


Pair of Vintage Old School Fru