Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1342088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.

yện ý cùng hắn cho nên mới chia tay với cô. Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.
Mộ Trường Phong cũng không biết Âu Dương Nhất Phàm cùng Từ Du Mạn có quan hệ, Âu Dương Nhất Phàm là bạn hợp tác trên phương diện làm ăn của anh ta, cho nên kết hôn đương nhiên sẽ không quên mời Âu Dương Nhất Phàm. Điều này khiến Từ Du Mạn buồn bực nhất. Gần đây cô liên tục trốn tránh Âu Dương Nhất Phàm, nhưng lại liên tục đụng phải.
Đang lúc cùng Lâm Thiển Tuyết mời rượu, cô ngoài ý muốn nhìn thấy Âu Dương Nhất Phàm, cô cảm thấy bất ngờ:
“Chúc chú rể cô dâu trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm.” Âu Dương Nhất Phàm sảng khoái uống cạn ly rượu vang, cả quá trình ánh mắt chưa từng rời khỏi Từ Du Mạn.
Từ Du Mạn hoàn toàn không nhìn Âu Dương Nhất Phàm, với quan hệ càng thêm lúng túng giữa cô và hắn, cô đành phải xem Âu Dương Nhất Phàm như không khí, không nhìn thẳng vào hắn.
“Chị.” Từ Du Mạn nghe thanh âm của Tống Lâm Bạch, nhìn chung quanh, nhưng người thật sự hơi nhiều, căn bản cũng không nhìn thấy.
“Chị Mạn.” Thanh âm từ phía sau truyền đến, Từ Du Mạn xoay người liền nhìn thấy Tống Lâm Bạch.
Tống Lâm Bạch so với lúc bình thường ở trường học vẫn có sự khác biệt khá lớn, ở trường học Tống Lâm Bạch đều mặc quần áo thể thao, hoặc đồng phục, hôm nay lại mặc vào bộ âu phục, dù sao đây là buổi lễ đặc biệt, mặc thế này cũng là bình thường.
“Ừ, em cũng ở đây à.” Nhìn thấy Tống Lâm Bạch, cô lại càng không nhìn tới Âu Dương Nhất Phàm. Tống Lâm Bạch đáng yêu hơn nhiều so với Âu Dương Nhất Phàm.
“Chị hôm nay thật xinh đẹp, rất đẹp.”
“Ha ha, cám ơn. Em cũng rất đẹp trai.” Tống Lâm Bạch kéo người đàn ông đứng bên cạnh qua, hào hứng giới thiệu : “Đây là anh trai của em.” Sau đó sẽ hướng về phía Tống Sâm Bạch giới thiệu : “Đây chính là chị lớp trên mà em đã kể với anh, bây giờ đã là chị của em, Từ Du Mạn.”
Lúc Từ Du Mạn đang quan sát Tống Sâm Bạch, thì anh ta cũng đang quan sát cô. Người đàn ông này là một nhân vật. Cô gái này rất được, thảo nào em trai mình lại thích. Chỉ là nếu cô ấy thích em trai anh, anh nhất định sẽ đồng ý. Bởi vì cô gái này một khi đã yêu ai, thì vĩnh viễn sẽ không thay đổi, nhưng thật đáng tiếc chính là cô ấy không yêu em trai của mình. Tống Sâm Bạch không có ý khác, chỉ là cảm thấy có chút đáng tiếc mà thôi.
“Rất xin lỗi, tôi còn có việc, không thể nói chuyện với mọi người nữa.”
“Không sao.” Tống Sâm Bạch lịch sự nói, sau đó kéo Tống Lâm Bạch trở lại chỗ ngồi.
Từ Du Mạn thật sự rất muốn coi như không nhìn thấy Viên Hân đang đi về phía cô: “Mạn Mạn, chúng ta có thể đi ra ngoài tâm sự một chút không?”
Lại là câu mở màn này, cô thật hoài nghi trừ những lời mở đầu này, Viên Hân thật sự tìm không ra lời nào để nói: “Tôi nghĩ chúng ta thật sự không có gì hay để nói chuyện.”
“Mạn Mạn, là mẹ sai rồi, sao con không thể tha thứ cho mẹ chứ?” Nước mắt cũng đã đảo quanh trong hốc mắt của Viên Hân rồi, người không biết nhất định có thể cho rằng cô đang ức hiếp bà.
Bộ dạng điềm đạm đáng yêu lần này thật là dễ dàng làm người ta thương tiếc. Viên Hân nhờ có bộ dạng này mà lấy được ba của cô, còn có sự quan tâm của Mộ Thư Bàng. Kỹ thuật diễn hạng nhất.
“Được rồi, tôi tha thứ cho bà.” Không muốn dây dưa nên Từ Du Mạn sảng khoái đồng ý. Thật ra cô cũng không thể nói rõ có tha thứ được hay không, chỉ là cô không biết phải đối mặt với Viên Hân thế nào. Nếu bảo cô gọi Viên Hân là mẹ, chắc chắn là không có khả năng. Nói không chừng bảo cô gọi một con chó là mẹ, cô còn có thể gọi, nhưng đối với Viên Hân, thứ lỗi cô không thể làm được.
“Có thật không?” Dễ dàng như vậy sao? Viên Hân có chút không tin tưởng. Nhưng nghĩ lại, mình dù gì cũng là mẹ của con bé, giữa mẹ con sao có thù hận sâu như vậy chứ? Con bé này từ nhỏ đã thiếu tình thương của mẹ, nếu hiện tại cho nó một chút tình thương của mẹ, chắc chắn chuyện gì nó cũng sẽ đồng ý. Thành công sắp tới rồi.
“Thật.” Nói xong, cô chuẩn bị rời đi, lại bị Viên Hân kéo lại.
“Thật sự là quá tốt. Mạn Mạn, con rốt cuộc đã chịu tha thứ cho mẹ.” Viên Hân giả vờ như mình rất kích động, rất giống như một người mẹ thất lạc nhiều năm thật vất vả mới tìm được đứa con của mình. Nước mắt trong nháy mắt liền chảy ra.
“Bà có thể lớn tiếng hơn một chút để cho mọi người đều biết.” Từ Du Mạn thấy đã có người chú ý tới bọn họ, nhỏ giọng nhắc nhở. Sau đó cô không hề bất ngờ khi thấy Viên Hân lại giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn là dáng vẻ phu nhân cao quý. Nước mắt cũng thu hồi lại hết.
“Vậy mẹ đi trước nhé, một lát nữa mẹ lại tới tìm con.” Viên Hân vội vã rời đi.
Từ Du Mạn nhìn dáng vẻ Viên Hân nhàn nhã vênh váo nói chuyện phiếm cùng những người phụ nữ khác, trong lòng thở dài. Thì ra thứ mà bà ta cần chính là cuộc sống như thế. Xem ra cuộc sống của bà ta thật đúng là như cá gặp nước. Như vậy mình không phải nên tha thứ cho bà ta mà thành toàn cho bà ta sao? Từ Du Mạn nghĩ tới đây, lại cười lạnh. Vứt bỏ con gái của mình đổi lấy cuộc sống như thế, cũng chỉ có bà ta có thể làm được.
Không thể không thừa nhận vừa rồi cô đúng là