pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.

n náo dường như trở nên yên lặng trong giây lát.
Tuy không có hứng thú với xe sang và gái đẹp, Mộc Mộc vẫn trợn tròn mắt. Thật sự có người phụ nữ đẹp như vậy sao, một nhan sắc chim sa cá lặn, từ ngũ quan tới dáng người, không thể chê vào đâu được, còn cả vẻ gợi cảm đến mê hoặc nữa chứ, so với Bạch Lộ… Không, hoàn toàn không thể so sánh được, họ vốn không phải là người cùng tầng lớp với nhau.
Dường như biết rằng tất cả mọi người đều đang nhìn mình, cô gái xinh đẹp đưa tay vén mái tóc màu nâu trên đôi vai trần, hào phóng thể hiện vẻ quyến rũ, sau đó, quay đầu sang nhìn người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi tren ghế phụ bên cạnh.
Cô ta xoay nghiêng người, ngón tay thon thả khẽ giơ lên, đặt trên vai người đàn ông, thì thầm vài câu bên tai anh, nở nụ cười tươi như hoa…
Khuôn mặt nhìn nghiêng của người đàn ông bên cạnh được ánh đèn đường chiếu rọi, ánh đèn lóa mắt trong chốc lát mất đi vẻ bóng nhoáng, vẻ ngang tàng đầy mê hoặc trên người anh cứ lan tỏa một cách không hề che đậy trong đêm tối…
Anh mở mắt ra, nở một nụ cười nhạt, khẽ liếc mắt, vẻ ngang ngược cứ lưu luyến trên khuôn mặt anh, khiến người ta khó hiểu, nhưng cứ bị cuốn hút…
Mộc Mộc hít một hơi thật sâu, khuôn mặt này cô đã hồi tưởng không biết bao lần, sai có thể không nhận ra được?
Mặc dù Trác Siêu Việt đã nói với cô từ lâu rằng anh cũng có đối tượng mà anh yêu thích, cô cũng đã có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, nhưng đêm nay, khi tận mắt nhìn thấy, cô vẫn… cảm thấy rất lạnh, cô cúi đầu kéo lớp áo khoác ngoài, quấn thật chặt vào người, nhưng vẫn rất lạnh.
Đôi môi nóng bỏng của Trác Siêu Việt khẽ nhếch lên, ánh mắt vòng qua cô gái xinh đẹp, lướt qua đám đông, dường như hạ xuống một nơi nào đó, nụ cười trên khóe môi nhạt dần đi…
“Mộc Mộc, em mau nhìn kìa, anh chàng kia đẹp trai quá!” Bạch Lộ kích động đến nỗi kéo cánh tay cô lắc mạnh, cô ấy quả thực đã quá kích động, vì vậy mới không phát hiện ra, Mộc Mộc vừa thu lại ánh nhìn ban nãy.
Mộc Mộc gật đầu bừa, nâng cốc rượu lên, một hơi uống cạn. Rượu chẳng có chút mùi vị gì, còn nhạt hơn cả nước lã. Cô cầm luôn chai rượu ngay bên cạnh, không rót vào cốc,cứ trực tiếp ngửa cổ tu ừng ực.
Một sự nhốn nháo khác thường nổi lên, Mộc Mộc buông chai rượu rỗng xuống, tò mò nhìn về phía gió lạnh thổi từng cơn.
Chiếc xe thể thao dừng lại trước quán ăn, Trác Siêu Việt mặc áo sơ mi màu đen đi xuyên qua đám thực khách như cơn gió, nhằm thẳng hướng cô ngồi mà đi tới, khuôn mặt thâm trầm dưới ánh đèn đường toát lên vẻ lạnh lẽo khiến người khác nghẹt thở…
Không phải thế chứ, cô ngồi trong đám đông hỗn tạp như thế này mà anh cũng có thể nhìn thấy được sao?!
Ồ, cô quên mất, anh là lính bắn tỉa, có sở trường tìm kiếm mục tiêu, chốt chặt, hạ gục trong đám đông lộn nhộn.
Mộc Mộc cảm thấy mình đã bị hạ gục, trái tim không còn đập nữa.
Trước ánh mắt đầy kinh ngạc của mọi người, Trác Siêu Việt đi đến trước bàn Mộc Mộc, ánh mắt lạnh lùng liếc qua một lượt từ những cốc rượu và chai rượu nhếch nhác tới Cốc Vũ- người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hạ Chí và Bạch Lộ, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Mộc Mộc. “Chẳng phải em nói tối nay có buổi biểu diễn hay sao?”
“Ờ…” Cô có cảm giác như mình đnag làm một việc xấu bị người khác bắt quả tang, lặng lẽ đứng dậy, trả lời một cách vô thanh: “Vốn dĩ là có, tạm thời hủy bỏ một sô diễn.”
“Tại sao không về nhà?” Ngữ khí đó hệt như đang trách mắng vợ mình.
“Em và bạn bè ra ngoài ăn đêm, không được sao?” Mặc dù là chị dâu của anh, nhưng chẳng lẽ ngay cả chút tự do này cô cũng không có sao?
Anh suy nghĩ một lát, dường như không tìm thấy lý do nào để ngăn cấm, đổi sang một giọng điệu khác: “Ăn no chưa?”
Cô gật đầu, bị anh phá đám, ăn chưa no cũng không thể nuốt nữa.
Anh rất hài lòng với câu trả lời của cô, khuôn mặt thâm trầm đã bớt căng thẳng hơn nhiều. “Vậy về nhà cùng anh thôi.”
Mộc Mộc cúi đầu liếc nhìn Bạch Lộ, Bạch Lộ giơ tay ra hiệu “OK”, đôi mắt hấp háy như muốn nói: “Có một người bạn trai tốt như vậy, còn không mau về nhà đi?!”
Mộc Mộc khe khẽ lắc đầu, đáng tiếc không phải là anh ấy!
Bạch Lộ bèn đẩy mạnh người cô ra khỏi chỗ ngồi.
Thấy cô “bước” ra, Trác Siêu Việt ngoắc tay gọi người phục vụ, rút từ trong ví ra một xấp tiền mệnh giá một trăm đồng, đưa cho anh ta, “Hãy thiết đãi các bạn của tôi thật hậu hĩnh, số tiền thừa ra là tiền boa của cậu.”
Nhân viên phục vụ sung sướng đến nỗi cười không ngậm miệng lại được: “Em biết rồi, em biết rồi ạ.”
“Mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi không làm phiền nữa.” Trác Siêu Việt mỉm cười nói với nhóm nhạc, quay người lại dắt tay Mộc Mộc, kéo cô rời khỏi đó.
Lòng bàn tay anh vẫn ấm áp như xưa…
Bên cạnh đường, cô gái xinh đẹp đang đứng dựa lưng vào chiếc xe thể thao để đợi bọn họ, đổi chân thon dài lấp ló lộ ra dưới đường xẻ của thân váy thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt chiêm ngưỡng của người đi đường.
“Việt, cô ấy là ai vậy?” Cô ta khe khẽ hỏi, Mộc Mộc còn nhớ giọng nói này, cô đã từng nghe thấy qua điện thoại.
“Cô ấy…” Bàn tay đang nắm tay cô siết chặt hơn một