Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

mới phát hiện ra, sắc mặt của anh trắng nhợt, hai bên má còn vương những giọt mồ hôi.
Ngón tay anh dò dẫm nâng cằm cô lên, lần theo má cô, di chuyển ngón tay tới khóe mắt cô, vuốt ve khóe mắt ướt đẫm.
“Anh không sao.” Anh cười nói. “Chỉ là một chút thương tích nhẹ thôi, bác sĩ đã nói, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian, thị lực sẽ có thể hồi phục.”
“Anh…” Cô há miệng định nói, mới ý thức được rằng người trước mặt cô không phải là Trác Siêu Việt, không thể hiểu được những lời cô nói. Hơn nữa, mắt của anh không nhìn thấy được, cũng không có cách nào để đọc được những chữ mà cô viết.
Mộc Mộc chỉ có thể nghĩ ra một cách giao tiếp duy nhất, đó là kéo bàn tay của anh lại, viết lên lòng bàn tay anh: “Có phải anh đang rất khó chịu không?”
Anh nắm chặt lấy tay cô, mỉm cười, không nói gì cả. Nhìn nụ cười trong khi đang phải cố gắng kiềm chế cơn đau của anh, Mộc Mộc không thể khống chế nổi bản thân mình nữa, nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Cô không yêu anh, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có tình cảm, không có cảm giác áy náy với anh.
“Hai người nói chuyện đi, em ra ngoài hút thuốc.” Trác Siêu Việt nói xong, quay người bước ra ngoài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Trác Siêu Nhiên buông bàn tay đang nắm chặt tay cô ra, “Mộc Mộc, khóa cửa lại.”
Cô khóa cửa phòng xong, quay trở lại, Trác Siêu Nhiên đã dựa người vào chiếc gối phía đầu giường, day mạnh trên trán, “Đầu anh đang rất đau, trong ngăn kéo có thuốc giảm đau, lấy giúp anh vài viên.”
Cô vội vàng lấy thuốc từ trong ngăn kéo ra, đưa cho anh uống.
“Bác sĩ nói, mắt của anh bị sung huyết nặng, tạm thời vẫn chưa thể xác định được là do tia laze gây tổn thương hay là do luồng khí mạnh va đập vào, sau khi kiểm tra thật kỹ vào ngày mai, các chuyên gia sẽ hội chẩn. nếu là do luồng khí mạnh va đập vào, thủy tinh thể và võng mạc mắt chịu tổn thương nghiêm trọng, tất có thể sẽ vĩnh viễn mất thị lực.”
Mặc dù anh đang cô gắng hết sức để che giấu nỗi lo lắng, hoang mang trong lòng, nhưng giọng nói run rẩy của anh lại không thể che giấu được sự yếu đuối của anh. Anh là một quân nhân, là một người đàn ông có tiền đồ rộng mở, hai mắt bị hỏng, thì còn ý nghĩa gì nữa? anh sẽ mất đi tất cả ánh sáng còn lại.
Mộc Mộc lắc đầu quầy quậy, từ trước tới giờ chưa từng có lần nào cô lại hận rằng mình không thể nói chuyện được như vậy. Cô rất muốn nói với anh, anh sẽ không sao, một người đàn ông như anh, số phận sẽ không tàn nhẫn.
Anh đưa tay ra, dò dẫm lau nước mắt trên khuôn mặt cô, “Nếu quả thật bị mât thị lực, sau này anh sẽ không thể đọc được những chữ mà em viết nữa rồi… Ý của anh, em có hiểu không?”
Cô đương nhiên hiểu rõ, anh muốn cô suy nghĩ thật kỹ, nếu cô muốn rời xa anh, anh sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cô.
Cô nắm lấy bàn tay anh, ngón tay run rẩy vẽ trong lòng bàn tay anh: “Không, chuyện đó nhất định sẽ không xảy ra.”
“Ngộ nhỡ anh…”
“Em sẽ ở bên anh.” Cô viết ra lời hứa của mình trong lòng bàn tay anh.
Cho dù không yêu, cô cũng có thể nắm chặt bàn tay anh như vậy, không buông lơi. Bởi vì anh là Trác Siêu Nhiên, người đàn ông đã nhận lời sẽ chăm sóc, bảo vệ cô suốt đời. Khi anh cần, cô cũng sẽ như vậy.
“Mộc Mộc”. Anh ôm cô vào lòng, hồi lâu vẫn không chịu buông tay.
Một người dù kiên cường đến mấy, cũng có lúc yếu đuối, Trác Siêu Nhiên lần đầu tiên cảm thấy mình cần đến người phụ nữ trong lòng mình, cần sự ấm áp của cô, sự dịu dàng tình cảm của cô, thậm chí cả tình yêu của cô…
Những thứ mà trước đây anh không cho là quan trọng, trong giây phút yếu đuối này, lại trở nên vô cùng quý báu.
Sau khi truyền dịch xong, Trác Siêu Nhiên dựa người vào gối, hơi thở dần dần ổn định, dường như đã ngủ thiếp đi. Mộc Mộc đắp chăn cho anh, khe khẽ bước ra khỏi phòng bệnh, đi về phía Trác Siêu Việt- người đang đứng hút thuốc trước cửa sổ ở tận cuối hành lang.
“Anh ấy ngủ rồi, anh ấy bảo anh đừng quá lo lắng, hãy về sớm để nghỉ ngơi đi.” Rõ ràng rất muốn an ủi anh, khuyên anh không nên quá căng thẳng, nhưng khi thật sự đối diện với anh, cô lại chẳng nói được gì cả. “Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc cho anh ấy.”
Anh dụi tắt điếu thuốc, ném điếu thuốc lá còn lại một nửa cong queo đó vào thùng rác bên cạnh. “Em muốn ở lại bên anh ấy?”
Cô hiểu, cây hỏi của Trác Siêu Việt có rất nhiều ý nghĩa, nhưng cho dù là ở tầng nghĩa nào, đáp án của cô vẫn là một sự khẳng đinh. “Vâng.”
Cô không thể rời xa Trác Siêu Nhiên vào lúc này.
“Cũng tốt, bây giờ anh ấy đang rất cần em.”
Cô ngẩng đầu, cố gắng mỉm cười với anh: “Bây giờ anh cũng rất cần em, đúng không?”
Trác Siêu Việt nhếch khóe môi, nặn ra một nụ cười: “Đúng, hãy giúp anh chăm sóc anh ấy thật chu đáo.”
“Vậy anh về nhà nghỉ ngơi đi, tối nay em sẽ ở lại với anh ấy. Ngày mai, khi anh tới, nhớ mang bữa sáng cho bọn em.”
Cô quay người chuẩn bị quay về phòng bệnh, Trác Siêu Việt bỗng nhiên nắm chặt cổ tay cô, rât chặt.
Cô ngạc nhiên quay đầu lại, đang định hỏi anh xem có chuyện gì, anh lại buông tay ra, mỉm cười, vỗ vỗ vào vai cô. “Anh không mệt, anh và em cùng ở lại