Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
ra chỗ hát.
Hơn bốn năm chưa hề cất giọng hát, khi âm nhạc nổi lên, bàn tay cầm micro của Mộc Mộc lại khẽ run rẩy, thử đi thử lại rất nhiều lần, mới phát ra âm thanh hơi run run. Khi cô nghe được giọng hát đã lâu không nghe thấy của mình phát qua hệ thống loa, khi cô nhìn thấy hình ảnh đang cầm micro trên tay của mình qua tấm gương treo trên tường, cô dường như không dám tin đây là sự thật!
Hát hết bài này tới bài khác, cô dần dần tìm lại được cảm giác, càng hát lại càng có hứng thú.
Khúc nhạc trầm lắng của ca khúc ‘Gặp gỡ’ vang lên, cô nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí để hát.
“Nghe thấy sự ra đi của mùa đông, em tỉnh dậy trong một tháng một năm nào đó, em nhớ, em đợi, em mong ngóng tương lai lại không thể sắp đặt, vì thế… Người em chờ đợi, anh đang ở tương lai xa xôi… Em nhìn theo con đường, cánh cửa giấc mơ có phần chật hẹp, em gặp được anh, đó là một bất ngờ tươi đẹp nhất…”
Người ngồi trên sofa khe khẽ cổ vũ cho cô, cô dường như lại trở về với hình ảnh của Tô Mộc Mộc đã biến mất từ bốn năm trước, một cô bé đã từng đứng trên sân khấu của trường, đã giành được những tràng pháo tay không ngớt của đám bạn học với ca khúc ‘Gặp gỡ’…
Cô của quãng thời gian đó nở một nụ cười mơ mộng nhất, có một giấc mơ tươi đẹp nhất, mong chờ rằng trong tương lai, sẽ có một người mang lại cuộc gặp gỡ đẹp nhất đó… cho cô!
Ca khúc kết thúc, Mộc Mộc mở mắt nhìn Trác Siêu Việt phía đối diện, anh cũng đang nhìn cô, trong ánh mắt lấp lánh vẻ mơ màng khiến người ta say đắm.
Một mùi hương quyến rũ ập tới, Chu Tịch bê ly rượu đến ngồi xuống bên cạnh cô, “Có biết uống rượu không?”
Thu ánh mắt về, Mộc Mộc cúi đầu bê ly rượu của mình lên, “Biết một chút.”
“Cheers!”
Vừa uống vừa trò chuyện, nửa chai rượu đã cạn sạch, Chu Tịch vòng vo rất lâu, cuối cùng cũng quay về chủ đề chính. “Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?”
Mộc Mộc nghĩ một lát, đưa ra cho cô ta một đáp án rất mơ hồ: “Rất khó nói, nếu tính từ lần đầu tiên gặp nhau… đã rất nhiều năm rồi.”
“Thế ư?” Ngữ điệu của Chu Tịch thể hiện rõ sự nghi ngờ, “Từ trước tới giờ tôi chưa hề nghe anh ấy nhắc tới cô.”
“Chuyện của anh ấy với mỗi cô gái, đều phải nói với cô sao?”
Chu Tịch đã từng trải nhiều rồi, lẽ nào lại không hiểu được ý tứ thách thức trong ngữ điệu của Mộc Mộc, yểu điệu dựa lưng vào thành ghế, liếc mắt nhìn về phía Trác Siêu Việt- người đang bị người khác lôi kéo chúc rượu, “Anh ấy đương nhiên là không phải nói, tuy nhiên, phần lớn tôi đều biết hết…”
Mộc Mộc cúi đầu uống một ngụm rượu, cô không thích cụm từ “phần lớn”, bởi vì điều này có nghĩa là bên cạnh Trác Siêu Việt đã từng có rất nhiều phụ nữ, mà bọn họ, chẳng qua cũng chỉ là một trong số đó. Cứ cho là họ có khả năng là hai người đặc biệt hơn một chút, nhưng điều đó cũng có ý nghĩa gì, sớm muộn cũng trở thành gió thoảng mây trôi trong cuộc đời anh mà thôi.
“Tôi đã từng nghe anh ấy nhắc tới cô.” Mộc Mộc nói.
“Vậy ư?” Chu Tịch châm một điếu thuốc, điếu thuốc thon nhỏ kẹp giữa các ngón tay xinh xắn, khói thuốc mùi bạc hà nhè nhẹ từ từ lan tỏa. “Anh ấy nói gì về tôi?”
“Anh ấy nói cô đã làm cho anh ấy rất nhiều việc.”
Cô ta hạ bàn tay trái đang cầm điếu thuốc xuống, khẽ chạm vào vết sẹo nhỏ dài trên cổ tay, kiểu sẹo đó, rất giống với vết sẹo do cắt mạch máu ở cổ tay. Nếu không phải là do cô ta cố ý chạm vào, vết sẹo ấy đã mờ đến nỗi dường như không còn nhìn thấy gì nữa, “Anh ấy nhất định đã không nói cho cô biết, tôi đã từng làm những gì vì anh ấy.”
Mộc Mộc yên lặng nhìn cổ tay cô ta, anh quả thực đã không nói, cô ta đã từng cắt động mạch ở cổ tay vì anh. Một người phụ nữ, vì một người đàn ông, có thể từ bỏ cả tính mạng, vậy thì cô ta làm điều gì cũng đều xứng đáng được tha thứ, phản bội thì cũng nhằm nhò gì?
“Khi tôi vừa quen biết anh ấy, giống như cô bây giờ,” Chu Tịch liếc nhìn bộ dạng của Mộc Mộc: quần bò đơn giản, áo sơ mi cách điệu màu tím nhạt, còn cả mái tóc dài buộc túm lại cao cao ở phía sau, khẽ thở dài, “Chưa tới bốn năm, anh ấy đã hoàn toàn khiến tôi thay da đổi thịt.”
Mộc Mộc mỉm cười chỉ vào chiếc váy dài kiều diễm trên người cô ta, “Rất hợp với cô.”
Có một số người phụ nữ rất kỳ lạ, khi còn ăn mặc giản dị với quần bò áo phông, luôn mơ ước rằng có một ngày có thể mặc những bộ váy lộng lẫy trong tủ kính, đến khi thật sự được khoác nó lên người rồi, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong cuộc sống xa hoa, bắt buộc phải trả một cái giá xa xỉ, hoặc là tình yêu, hoặc là nhân cách, hoặc là tâm hồn.
Không có thứ gì là đáng hay không đáng, quan trọng nhất, thứ bạn muốn có là điều gì.
Chu Tịch vỗ vỗ vào bàn tay đang cầm micro của cô, dùng một ngữ điệu của người đã từng trải qua trắc trở nói: “Có một ngày, đến khi anh ấy chán ghét cô rồi, sẽ khiến cô nhận thức được sự lạnh lùng vô tình của đàn ông… Cô cũng sẽ biết, thứ gì sẽ hợp với cô.”
“Cảm ơn, tôi đã biết thứ gì phù hợp với tôi rồi…”
Bởi vì cô đã hiểu được nguyên tắc lạnh lùng của anh, vì vậy cô biết, người đàn ông xa xỉ này không phù hợp với cô, dương cầm, âm nhạc, một cuộc sống bình lặng mới là những th