Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
c Siêu Việt phẫn nộ đập vào cửa xe, quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Cả người Mộc Mộc giống như một quả bóng đầy hơi bị châm một lỗ kim, trở nên lép kẹp trong chốc lát. “Anh, tại sao anh lại làm những việc đó?”
“Tôi thích xía vào chuyện của người khác!” Anh vẫn nhìn ra ngoài cửa xe.
Cô khe khẽ kéo kéo tay áo anh, “Vậy tại sao anh lại thích xía vào chuyện của người khác?”
“Im miệng!” Trác Siêu Việt khởi động xe, nhưng chiếc xe khởi động tới vài lần vẫn không nổ máy được, anh tức đến nỗi lầm rầm nguyền rủa. “Sớm biết rằng cô sẽ nói những lời khiến người ta bực bội như vậy, tôi đã không chữa bệnh cho cô rồi!”
“Anh không muốn nói, em có thể không hỏi.” Cô liếc nhìn đầu lông mày đang nhíu chặt của anh qua tấm gương chiếu hậu, “Không hỏi anh tại sao lại tốt với em như vậy, cũng không hỏi tại sao anh đầu tư cổ phần vào Lạc Nhật, tại sao lại học cách đọc khẩu hình… Nếu một ngày nào đó, em không kiềm chế được mà hỏi anh, xin anh đừng nói với em vì sao, em thật sự không muốn biết!”
Anh quay mặt lại, nhìn cô rất lâu, cuối cùng, đưa tay ra ôm chặt cô vào lòng, hai cánh tay anh vẫn mạnh mẽ như vậy, không chỉ ôm chặt cả người cô, còn ôm chặt cả linh hồn cô nữa.
“Có một số điều, anh không nói chắc em cũng hiểu được.”
Cô gật đầu trong vòng tay anh. Dù có ngốc nghếch đến mấy, cô cũng có thể cảm nhận được, anh đối với cô… rất tận tâm.
“Mộc Mộc, em biết không?” Anh khẽ khàng vuốt mái tóc dài phía sau lưng cô, từng chút, từng chút một. “Với chuyện của bốn năm về trước, anh vô cùng ân hận, ân hận vì đã không ngăn cản em chịu tội thay mẹ nuôi, khiến em phải trải qua một cuộc sống không phải của con người trong suốt bốn năm, phải gánh chịu một tiền án mà cả đời không gột sạch được… Bây giờ, anh tuyệt đối sẽ không để em làm những chuyện ngốc nghếch nữa.”
“Em không làm chuyện ngốc nghếch! Ông ấy là anh trai duy nhất của bố em, em không thể giương mắt nhìn ông ấy ra đi… Em muốn làm chút gì đó cho ông ấy, coi như đó là vì bố…”
Anh thở dài một tiếng, “Anh sẽ tìm cách giúp em. Em yên tâm, anh nhất định sẽ giúp em tìm thấy nguồn hiến thận phù hợp…”
Cô ngẩng đầu lên trong lòng anh, “Em đã nợ anh quá nhiều rồi.”
“Đúng vậy, đã quá nhiều rồi, vậy nên có nhiều hơn một chút nữa, em cũng không cần để ý.”
“Em nợ anh nhiều như vậy, nửa phần đời sau này của em há chẳng phải làm trâu ngựa, báo đáp cho anh?”
Mộc Mộc cố gắng suy nghĩ, trong tương lai, có cơ hội gì để làm trâu ngựa cho anh? Với khả năng của cô, những việc cô có thể làm cho anh quả thực là rất hạn chế, ờ, ngoại trừ một chuyện.
Trong đầu cô bất giác lại lóe lên một ý nghĩ, anh không thể là đang muốn có cô chứ…
Không thể được! Cô vỗ vỗ vào đôi má đang nóng rực, cô đã nghĩ lung tung rồi.
Hơn chín giờ, đang là “giờ vàng” của cuộc sống về đêm, trên con phố náo nhiệt, nam thanh nữ tú ra ra vào vào các nhà hàng, khách sạn, quán rượu, quán Karaoke
Mộc Mộc phủ phục người trên thành cửa sổ xe, nhìn theo một quán Karaoke bên đường, thật sự đã lâu rồi, cô chưa từng đi hát, cũng không biết tình trạnh của cô bây giờ liệu còn có thể hát được không.
“Muốn tới quán Karaoke chơi một chút không?” Trác Siêu Việt dường như hỏi một cách ngẫu hứng: “Có thời gian anh sẽ đưa em tới quán Karaoke chơi nhé!”
Nhắc tới mấy chữ quán Karaoke, ánh mắt cô bỗng nhiên sáng bừng lên, hỏi một cách đầy mong đợi: “Bao giờ?”
Anh không trả lời, quay đầu xe lại luôn, đỗ trước quán Karaoke mà họ vừa đi qua.
“Tiện, rất tiện.” Trưởng phòng Diêu buông Trác Siêu Việt ra, kéo tuột Mộc Mộc vào bên trong, Trác Siêu Việt không thể không vào theo.
Bên trong phòng, cả nam cả nữ có khoảng mười mấy người, nam giới phần lớn đều ba, bốn mươi tuổi, mang dáng dấp của những người có “sự nghiệp thành công”, nữ giới ai nấy đều tô son trát phấn rất đậm, nhất loạt đều xinh đẹp theo kiểu “phụ nữ của công việc”, ngồi bên cạnh đám dàn ông khoe vẻ phong tình. Khi ánh mắt của Mộc Mộc dừng lại trên người một cô gái xinh đẹp đang ngồi uống rượu một mình trong góc, trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác hơi chua xót, bởi vì, cô ta chính là cô gái xinh đẹp đã đi cùng Trác Siêu Việt trong buổi tối hôm nọ.
Cô gái xinh đẹp vốn đang rất hào hứng uống rượu một mình, vừa thấy Trác Siêu Việt bước vào, ánh mắt trong chốc lát đã nhuốm vẻ phong tình, nhanh chóng đứng dậy: “Đúng là trưởng phòng Diêu đủ thể diện, thật sự đã mời được anh tới…”
Trác Siêu Việt lạnh lùng liếc cô ta một cái, không giải thích bất cứ điều gì, bàn tay cố ý kéo Mộc Mộc về bên cạnh mình.
Trưởng phòng Diêu giới thiệu từng người trong số họ, quả nhiên đều là những người đàn ông thành công trong sự nghiệp. Mộc Mộc không nhớ nổi những danh xưng vang như sấm dậy của những người đàn ông đó, chỉ nhớ được tên của cô gái xinh đẹp kia, Chu Tịch.
Đám đàn ông làm quen với nhau, nâng cốc cùng uống rượu, đám phụ nữ cũng không nhàn rỗi, bận rộn tiền hô hậu ủng, rót rượu, tiếp rượu. Cô vốn cũng muốn tiếp rượu cho Trác Siêu Việt, nhưng anh dường như không thích, đẩy cô