Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
Siêu Việt…”
Đau khổ tột cùng và niềm vui tột đỉnh đến quá bất ngờ, cô sững người lại hồi lâu, hét toáng lên: “Trác Siêu Việt, anh là đồ bỉ ổi… Anh, anh không biết xấu hổ, hạ lưu!”
Cô vừa mắng vừa đấm tới tấp lên người Trác Siêu Việt, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, không thể phân biệt được là đang đau khổ hay vui sướng.
“Em nói anh bỉ ổi, anh miễn cưỡng có thể chấp nhận được, nhưng anh không biết xấu hổ, anh hạ lưu khi nào?” Anh vô cùng không vừa lòng với cách dùng từ của cô.
“Khi nào ư?... Trong lòng anh hiểu rõ!”
“…”
Siêu Việt nhớ lại chuyện mình đã làm, hoàn toàn hiểu ra, không biện hộ gì thêm.
Đèn xe từ phía xa sáng lóe lên, càng lúc càng gần, cho tới khi dừng lại trước mặt họ. Cửa xe được mở ra, mấy “tên thổ phỉ” ban nãy nhảy xuống, một người trong số đó nói: “Nhị thiếu gia, không ngờ chiêu này của cậu thật sự hiệu nghiệm! Mấy anh em cũng không phải chịu đòn một cách uổng phí, xứng đáng!”
Người đàn ông gầy gò vừa đóng vai trò lưu manh ban nãy làm ra vẻ vuốt vuốt mái tóc, “Diễn xuất của anh em ban nãy thế nào? Liệu có thể đề cử giải diễn xuất vàng không?”
Có người phía sau lưng anh ta đẩy mạnh vào đầu anh ta một cái, “Cút đi, câu đó của cậu mà cũng gọi là trêu ghẹo? “Anh đưa em về nhà!” Câu đó của cậu gọi là tán tỉnh!”
“Cậu thì hiểu cái gì, bây giờ lưu manh cũng có văn hóa rồi, trêu ghẹo cũng cần phải có phong cách chứ!”
Trác Siêu Việt phủi phủi lớp bụi đất trên người, khuôn mặt đầy khinh bỉ nhìn mấy tên “thổ phỉ” giả mạo: “Được rồi, tớ bảo các cậu đóng vai thổ phỉ, các cậu lại hết người này tới người khác diễn võ công của lính đặc chủng cho tớ xem! Các cậu đã từng thấy tên thổ phỉ nào có thân thủ nhanh nhẹn như vậy chưa?”
Có người phản đối: “Bọn tớ đóng vai những tên cướp dũng mãnh!”
“Hừ, tên cướp dũng mãnh phải đi cướp ngân hàng! Cậu đã thấy tên cướp dũng mãnh nào tới nơi rừng núi hoang vu để cướp ví tiền và xe cộ chưa?”
“Tên cướp dũng mãnh mà chúng ta diễn xuất, dự định sau khi cướp xe xong sẽ đi cướp ngân hàng…”
Mộc Mộc không thể nhịn cười được nữa, bật cười. Tiếng cười nhẹ nhàng, sinh động, dịu dàng, giống như dải lụa mỏng lướt qua bên tai.
Trác Siêu Việt dụi dụi tai, ngứa, lại dụi dụi tiếp, càng ngứa, không kiềm chế được, lạnh lùng thì thầm một câu: “Khi em cười, sao lại khó nghe như vậy!”
“Khó nghe ư?” Cô ghé sát vào tai anh, cười to hơn, gắng hết sức để cười thật lớn.
Trác Siêu Việt cũng bật cười, “Nào, gọi anh lại một tiếng để anh thử nghe xem.”
“Cảm ơn anh!” Đôi môi cô ghé sát bên tai anh, “Siêu Việt…”
“Anh xin em đấy, sau này đừng gọi tên của anh nữa.”
“Siêu Việt, Siêu Việt, Siêu Việt…”
Tên của anh, phát âm thật dễ nghe!
Trên đường về, Trác Siêu Việt đưa điện thoại của anh cho cô. “Gọi điện cho anh trai anh đi, anh ấy biết em có thể nói được, nhất định sẽ rất vui mừng.”
Cô bấm số điện thoại, không lâu sau, giọng nói điềm đạm của Trác Siêu Nhiên đã vang lên: “Siêu Việt…”
Cô cố gắng tới ba lần, mới mở miệng nói được: “Em đây.”
“Cô?” Trác Siêu Nhiên rõ ràng không kịp phản ứng, “Cô là?”
Cô cười nói: “Anh đoán thử xem?”
“Xin lỗi!” Anh trả lời một cách lịch sự và xa lạ: “Tôi thực sự không nhận ra.”
“Vừa mới không gặp một lát, anh đã quên em rồi sao?”
“… Mộc Mộc?” Giọng nói của anh vô cùng kinh ngạc, mừng rỡ, “Là em sao?”
“Ừm, em đây.”
“Em có thể nói được rồi ư? Bác sĩ Trần đã giúp em ư?”
Cô đưa mắt liếc trộm Trác Siêu Việt một cái, nếu như cô nói là bởi vì Trác Siêu Việt gặp phải nguy hiểm, nỗi đau hổ khổ của cô đã lên tới đỉnh điểm, phá vỡ trở ngại tâm lý, anh ấy sẽ nghĩ như thế nào…
“Ừm, là od bác sĩ Trần và Siêu Việt giúp đỡ em.”
Do chưa từng được nói chuyện thoải mái vỡi Mộc Mộc như vậy, tâm trạng của Trác Siêu Nhiên rất vui, nói chuyện với cô rất lâu, trước khi cúp máy, anh dường như có điều gì muốn nói, nghĩ một lát, lại bảo đợi khi nào cô về tới bệnh viện sẽ nói tiếp.
Sau khi cúp máy, Mộc Mộc lại lấy điện thoại của Trác Siêu Việt, gọi vào số điện thoại di động của Kiều Nghi Kiệt. cho dù cô luôn từ chối anh một cách vô tình, nhưng trong lòng cô, Kiều Nghi Kiệt vẫn giữ một vị trí quan trọng. “Hi! Em đây!”
“Xin hỏi, cô là…”
“Em là Tô Mộc Mộc.”
“…” Đầu dây bên kia trở nên im lặng.
“Kiều đại luật sư, em có thể nói được rồi.”
“Mộc Mộc…” Giọng nói của Kiều Nghi Kiệt khẽ run rẩy, “Tốt quá, thật tốt quá…”
Anh quá đỗi vui mừng đến mức không biết nói gì hơn, biểu hiện của anh còn trĩu nặng chân tình hơn vài phần so với sự ngạc nhiên vui mừng của Trác Siêu Nhiên.
“Luật sư Kiều, chẳng phải anh đã nói, đợi đến khi nào em có thể nói chuyện được, sẽ nói chuyện với em suốt một ngày một đêm sao? Em lúc nào cũng sẵn sàng hiến dâng sức lực vì anh.”
“… Đã có ai nói rằng, giọng nói của em rất hay chưa?”
Mộc Mộc nhìn về phía Trác Siêu Việt, anh ấy là người đầu tiên, “Có.”
Về đến bệnh viện, Mộc Mộc đang định ngồi xuống nói chuyện với Trác Siêu Nhiên, liền nhìn thấy trên chiếc tủ đầu giường bệnh cô đặt một kẹp