Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
hồ sơ, bên trên có dòng chữ sinh thiết cấy ghép thận
Cô bỗng nhiên nhớ ra hôm kia cô lại đến gặp bác sĩ Trương nói về vấn đề hiến thận, bác sĩ Trương thấy cô rất kiên quyết hiến thận với tư cách là một người tình nguyện, đồng ý tiến hành các xét nghiệm cho cô, hẹn cô chiều hôm nay tới lấy kết quả.
Bác sĩ Trương chắc là vì không thấy cô tới, nên đã mang kết quả tới đây.
Cô đang định len lén thu kẹp hồ sơ lại, Trác Siêu Nhiên đã nói luôn: “Mộc Mộc, em muốn hiến thận cho người khác ư?”
“Hiến thận?” Trác Siêu Việt hét lên hai chữ này, lập tức ý thức được rằng mình đã lỡ lời, liếc mắt nhìn Trác Siêu Nhiên- người đang ngồi trên giường quay mặt sang nhìn anh- rồi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược những lời nói phía sau vào trong.
Trác Siêu Nhiên dừng lại một lát, rồi nói tiếp với Trác Siêu Việt: “Vết thương của anh đã không còn nguy hiểm nữa, không cần phải chăm sóc, tối nay em cũng không phải tới đây nữa.”
Mộc Mộc vẫn có chút không yên tâm, “Mắt anh không nhìn thấy được, ngộ nhỡ buổi tối có chuyện gì…”
“Anh có thể gọi hộ lý.” Bàn tay anh lần mò bên cạnh giường một hồi, mới tìm được cánh tay Mộc Mộc, khe khẽ vỗ vỗ, “Em hãy về nhà nghỉ ngơi cho thoải mái.”
“Ừm.”
Từ khi bước ra khỏi cửa phòng bệnh, Mộc Mộc đã cảm nhận được trên người Siêu Việt vẫn luôn yên lặng toát lên một sắc thái u buồn khiến người ta cực kỳ sợ hãi, giống như sự bình lặng trước khi mưa to gió lớn kéo tới.
Cô đi theo phía sau, không nói một câu, sợ rằng nói sai một câu rồi, sẽ chuốc vạ vào thân. Ai ngờ, cô vừa bước lên xe, Trác Siêu Việt không biết đã ấn vào nút nào, bốn cánh cửa xe đều được khóa chặt lại.
“Anh?” Cô lo lắng quay nhìn xung quanh, bãi đậu xe trống trải hoàn toàn yên lặng.
“Tô Mộc Mộc!” Cơn giận giữ của anh đã bị kiềm chế rất lâu cuối cùng cũng bùng nổ, khi đã phát ra thì không thể thu lại được. “Đầu óc em cõ vấn đề rồi hay sao hả?”
Bốn năm không thể nói được thành tiếng, cô đã quen nghĩ nhiều, nói ít. Vì vậy, sau khi nhanh chóng suy nghĩ một lượt về khả năng tồn tại của bộ não, cô trả lời một cách đầy kiên quyết: “Không!”
“Từ trước tới giờ anh chưa từng thấy một người phụ nữ nào ngốc nghếch như em, em có thù với bản thân mình à? Luôn tìm mọi cách để hủy hoại bản thân! Bốn năm trước em vì chịu tội thay mẹ nuôi, bây giờ đã ra tù rồi, lại hiến thận cho một người chẳng có liên quan gì cả!”
“Ông ấy không phải là người không liên quan, ông ấy là bác của em.”
“Em coi ông ta là người thân, nhưng ông ta hoàn toàn không coi em là người! Em quên hôm đó ông ta đã mắng em như thế nào sao, ông ta nói cho dù em có chết phơi thây nơi đầu đường xó chợ, ông ta cũng không thèm nhìn ngó!”
“Em không cần biết ông ấy đối với em như thế nào, trong lòng em, ông ấy luôn luôn là bác của em.”
“Bác cái gì chứ! Cùng lắm thì ông ấy cũng chỉ là anh trai của bố nuôi, chẳng có một chút quan hệ huyết thống nào với em!” Trác Siêu Việt tức đến nỗi túm chặt lấy tay cô, kéo cô quay người lại, đối diện với anh. “Hơn nữa, hai người hoàn toàn không có quan hệ huyết thống, tỷ lệ thành công khi làm sinh thiết rất thấp…”
“…” Mộc Mộc cắn chặt môi dưới, muốn nói điều gì đó, xong lại thôi.
Thái độ né tránh của cô khiến ánh mắt anh sững lại, trong đầu nhanh chóng hiện lên nhiều nghi vấn.
Đối với anh trai của bố nuôi, tại sao cô lại lưu tâm như vậy? Bị ông ấy nguyền rủa tới mức thịt nát xương tan, cô vẫn tự nguyện hiến tặng một bên thận của mình, hơn nữa, cô chắc chắn biết rằng, nếu không có quan hệ huyết thống, tỷ lệ thành công khi làm sinh thiết rất thấp, tại sao thái độ của cô… Anh cũng không nói rõ được rằng thái độ của cô như thế nào, tóm lại, đó không phải là thái độ tùy tiện thử xem sao!
“Tại sao em lại muốn hiến thận cho ông ấy?” Anh hỏi dò.
Cô cúi đầu, chăm chú nhìn vào đầu ngón chân của mình, “Chuyện của em, anh không cần phải quan tâm.”
“Nếu anh nhất định muốn quan tâm thì sao?” Anh lớn tiếng nói: “Tô Mộc Mộc, anh nói cho em biết, chỉ cần còn một hơi thở, anh tuyệt đối sẽ không để em hiến thận!”
Biết rõ rằng anh muốn những điều tốt đẹp cho cô, nhưng giọng điệu đầy vẻ ngang ngược của anh lại kích thích tính ương bướng của cô, cô ngẩng đầu lên, trợn mắt nhìn anh. “Trác Siêu Việt, em hiến thận cho ai, đó là quyền của em, anh là gì của em? Chuyện của em chẳng liên quan gì tới anh cả!”
“Anh…” Trác Siêu Việt nghẹn tới mức không nói được thành lời.
“Đừng có nói rằng em là chị dâu tương lai của anh!” Mộc Mộc hừ một tiếng. “Em sắp sửa chia tay với anh trai của anh rồi!”
“Đúng, chúng ta chẳng có quan hệ gì cả.” Anh nói. “Tôi thích xía vào chuyện của người khác, được chưa?”
Người đàn ông này, nếu đã cùn lên, thật khiến người ta phát điên, cô tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi. “Anh, anh rõ ràng không biết lý lẽ!”
“Tôi không biết lý lẽ đấy! Tôi chẳng có quan hệ gì với cô cả, hoàn toàn không cần phải nhờ người giúp cô vào học ở Học viện Âm nhạc, đón cô về nhà ở, mua cây đàn rách chô cô, càng không cần phải tìm mọi cách để chữa khỏi bệnh mất tiếng của cô…” Chợt ý thức được sự lỡ lời của minh, Trá