Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
ứ phù hợp với cô.
“Đang nói chuyện gì thế?”
Giọng nói của Trác Siêu Việt vang lên, Mộc Mộc mỉm cười ngẩng đầu lên. Cũng không biết anh đã uống bao nhiêu rượu, trên người toàn mùi rượu nồng nặc. “Còn có thể nói chuyện gì được nữa, đương nhiên là nói về anh rồi.”
“Anh? Em có thể nói chuyện gì về anh?” Anh ngồi xuống bên cạnh, thân mật vòng tay ôm lấy vai cô, ghé vào tai cô, dùng một giọng nói mà Chu Tịch chắc chắn có thể nghe thấy được: “Chắc không phải là… nói chuyện buổi tối hôm đó, anh đã khiến em cảm thấy vui sướng bao nhiêu lần chứ?”
Trong giây lát, toàn bộ máu trong người Mộc Mộc dồn hết cả lên mặt, đỏ lựng. Còn Chu Tịch, người ngồi đối diện với họ, máu trên khuôn mặt lại hoàn toàn bị rút hết, trắng bệch.
“Hai người vui vẻ đi, tôi không làm phiền nữa.” Chu Tịch nhanh chóng đứng lên, đến bên đám trưởng phòng Diêu, nhiệt tình nói chuyện với họ.
Mộc Mộc thu lại khuôn mặt đang cười, đẩy Trác Siêu Việt đang nồng nặc mùi rượu ra, “Anh cho rằng như vậy hay ho lắm à?”
“Rất hay ho.” Anh lại ôm cô, một bàn tay vuốt ve gò má vẫn đang đỏ lựng của cô, bàn tay còn lại khẽ thọc sâu vào phần eo cô, khe khẽ mơn man. “Tuy nhiên, anh rất ân hận, đã không nghe được tiếng rên rỉ của em khi đó… khi nào có cơ hội, hãy cho anh nghe thử.”
“Anh uống say rồi.” Ngoài điều đó ra, cô không tìm được lời lẽ nào khác có thể đáp lại.
“Anh chưa say.”
“Vậy anh có biết em là ai không?”
“… Anh biết.” Anh hít một hơi, buông cô ra, ngồi ngay ngắn lại. “Bây giờ em là chị dâu của anh, là người phụ nữ của anh trai anh.”
Mộc Mộc chống cằm, có chút ân hận vì đã nói câu đó. Thực ra, cô chỉ hy vọng anh biết rằng, cô không phải Chu Tịch, cũng không phải là đại bộ phận các cô gái vây quanh anh. Cô là Tô Mộc Mộc, một cô gái ngốc nghếch vô cùng yêu anh, yêu nhiều tới mức bất cứ lúc nào cũng có thể đáp ứng nhu cầu của anh, quên mất cả lập trường, nguyên tắc của mình.
Cô đã rất cố gắng để kìm nén bản thân minh, để bản thân mình không nhớ lại những đường nét đầy nam tính và vô cùng mê hoặc bên trong lớp áo sơ mi của anh, không nhớ lại anh đã khiến cô có bao nhiêu cảm thấy vui sướng, nhưng, nếu anh cứ tiếp tục ôm cô như vậy, nói những lời đầy khiêu gợi như vậy, cô không dám bảo đảm rằng một giây ngay sau đó, cô sẽ không kéo anh sang phòng VIP bên cạnh… rên rỉ cho anh nghe.
Đương nhiên, anh không biết được điều đó.
Bối rối yên lặng một hồi, Mộc Mộc quyết định tìm một chủ đề khác để làm dịu bầu không khí. “Anh muốn hát không? Em chọn bài cho anh.”
“Anh không thích hát, anh thích nghe.” Anh nói, “Em hát cho anh nghe đi.”
Cô cầm lấy micro, “Được thôi, vậy anh thích bài gì?”
“Em biết bài ‘Truyền kỳ’ không?” Anh khẽ hỏi.
Bàn tay Mộc Mộc run lên, chiếc micro suýt nữa thì rơi xuống đất, bởi vì, có một khoảng thời gian, cô đã nghe đi nghe lại ca khúc này, đi đường cũng nghe, ăn cơm cũng nghe, đi ngủ cũng nghe, không thể đếm được rằng cô đã nghe bao nhiêu lần, nghe tới khi cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ…
“Để em thử xem.” Cô ngồi vào vị trí chọn bài, chọn ca khúc ‘Truyền kỳ’, rồi lại quay về ngồi bên cạnh anh.
Tiết tấu nhẹ nhàng vang lên, hơi thở của anh rõ ràng đã nhẹ dần đi, chăm chú lắng nghe.
“Chỉ vì nhìn anh thêm một chút nữa trong đám đông, nên càng không thể quên được khuôn mặt của anh…”
Giọng hát hơi run rẩy, kết hợp với lời ca tươi đẹp nhất.
“Mong ước rằng sẽ có một ngày được gặp lại nhau, từ đó em bắt đầu cô đơn mong nhớ, khi nhớ tới anh, anh ở tận chân trời, khi nhớ tới anh, anh ở ngay trước mắt, khi nhớ tới anh, anh ở trong tâm trí, khi nhớ tới anh, anh ở trong trái tim…”
Nhìn những dòng chữ nhấp nháy trên màn hình, Mộc Mộc đã hiểu đáp án mà anh không nói thành lời, hóa ra, người thích ca khúc ‘Truyền kỳ’ không phải chỉ có một mình cô, bốn năm qua, người ôm ấp sự chờ đợi, ôm ấp nỗi nhớ nhung, cũng không phải chỉ có một mình cô.
Nhìn người đàn ông đang cúi đầu ngồi uống rượu ở bên cạnh, giọng cô càng lúc càng khản đặc, hát đến nỗi lời không thành lời, giai điệu không thành giai điệu, cuối cùng nghẹn ngào tới nỗi không thốt ra được âm thanh nào nữa.
Cô rốt cuộc đã làm gì? Trước khi ngồi tù đã tới lôi kéo anh, lợi dụng anh, khiến anh phải chờ đợi suốt bốn năm. Đến khi cô ra tù rồi, lại nhận nhầm người, trở thành “chị dâu” của anh.
Khi anh nhìn thấy cô bị anh trai mình đè xuống sofa, anh có tâm trạng thế nào? Liệu có giống như điếu thuốc thơm cong vẹo méo mó trong tay anh?
Cô không thể tiếp tục hát được nữa, bỏ micro xuống. “Em đi vệ sinh.”
Lao thẳng vào nhà vệ sinh, cô ngồi trên bồn cầu, ôm cả cuộn giấy vệ sinh, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Cô không thể nhìn anh được nữa, nhìn anh thêm một chút nữa cô sẽ không thể kìm chế nổi bản thân, sẽ ngã nhào vào vòng tay anh, cầu xin anh hãy cho cô thêm một cơ hội.’
Cơ hội gì cũng được, làm người tình giấu mặt của anh, cả đời không để Trác Siêu Nhiên biết được, hoặc cũng giống như phần lớn những người phụ nữ khác, mua vui cho anh, chơi tới khi anh chán ghét, bực bội, co chân đạp cô.
Thế nào cũng không quan trọng, chỉ