80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

cần không giống như bây giờ, muốn mà không có được, muốn quên cũng không thể quên, giày vò lẫn nhau.
Ngoài cửa vang lên tiếng phụ nữ trò chuyện: “Ban nãy ngoài hành lang tôi gặp Trác nhị thiếu gia và Chu Tịch đấy.”
Bàn tay đang ném giấy vệ sinh của Mộc Mộc bỗng dừng lại.
“Thế à?” Một người phụ nữ khác hỏi.
“Hai người họ dây dưa với nhau nhiều năm ròi, sao vẫn mãi không thể tách nhau ra được nhỉ?”
“Cái cô Chu Tịch bình thường thông minh như vậy, sao trong chuyện này lại cứ nghĩ không thông thế…” Giọng của một người phụ nữ khác nói: “Gia cảnh của Trác Siêu Việt như thế nào, có thể để một người phụ nữ như cô ấy đường hoàng bước vào ư?”
Người phụ nữ lại hạ thấp giọng xuống nói: “Tôi nghe chồng tôi nói… quy định trong nhà họ Trác nghiêm ngặt lắm, đừng nói đến chuyện bước vào cửa nhà họ Trác, trước khi hẹn hò còn phải thẩm tra lý lịch ba đời, còn nghiêm ngặt hơn cả thẩm tra lý lịch chính trị nữa đấy,”
“Ghê gớm như vậy ư, thảo nào bao nhiêu cô gái xung quanh Trác nhị thiếu gia, không phải là “bạn” thì cũng là “nhân viên trong công ty”, một chút danh chính ngôn thuận cũng không có…”
Giọng nói của hai người phụ nữ kia đã biến mất từ lâu, Mộc Mộc vẫn ngây người ngồi yên trong đó.
Cô vẫn còn nhớ rất rõ, bốn năm trước, khi Trác Siêu Việt nắm chặt lấy tay cô, đã từng nói: “Làm bạn gái của anh nhé?”
Hồi đó cô vẫn chưa vào trại giam, vẫn còn cơ hội thi vào Học viện Âm nhạc… Cô đã từng tiến gần tới hạnh phúc như vậy.
Tiếng chuông điện thoại của cô vang lên, màn hình hiện lên số điện thoại của Trác Siêu Việt, cô nghe máy.
“Đi ra, hoặc anh sẽ đi vào.”
“Em đi ra!”
Đối phương cúp máy luôn, không có một câu nói thừa thãi nào.
Mộc Mộc vội vàng lau khô nước mắt, bước ra khỏi nhà vệ sinh, Trác Siêu Việt đang đứng đợi cô ở một lối rẽ cách đó không xa, bên cạnh đã không có Chu Tịch nữa.
Anh bước lại gần, liếc nhìn đôi mắt sưng đỏ như trái hạnh đào của cô, “Còn muốn hát nữa không?”
Cô lắc đầu.
“Vậy thì về nhà thôi.” Anh đi vào chào những người ở bên trong phòng, ra quầy lễ tân lại gọi thêm hai chai rượu Tây, thanh toán.
Quán Karaoke cử riêng một tài xế đưa họ về nhà, bởi vì trên xe có người khác, suốt dọc đường về anh không nói câu gì, ánh đèn neon trên phố lướt qua mặt anh, thần thái của anh dưới ánh đèn không còn vẻ tự nhiên, thoải mái, bất cần nữa. đầu lông mày của anh nhíu chặt lại, khiến người ta muốn vuốt ve, an ủi.
“Nhìn đủ chưa?” Anh lạnh lùng nói, “Đủ rồi thì đừng nhìn nữa, khả năng tự kiềm chế của anh không tốt như em nghĩ đâu.”
Mộc Mộc vội vàng ngoảnh mặt ra ngoài cửa xe, không dám nhìn nữa.
Cuối cùng cũng đã về tới Cách Thế Quan Lan, cô đi theo Trác Siêu Việt vào trong nhà.’
Trong giây phút khóa cửa nhà lại, dầu óc cô nóng bừng, buột miệng nói một câu: “Có phải là anh thật sự muốn nghe thấy tiếng rên rỉ của em không?”
Trác Siêu Việt đang chuẩn bị đi về phòng mình, bước chân bỗng nhiên dừng lại.
Mặc dù anh không đón nhận, cũng không từ chối, nhưng Mộc Mộc nhìn thấy bàn tay anh nắm chặt lại thành nắm đấm, dường như đang gắng hết sức để kiềm chế một trạng thái manh động nào đó.
Điều này mang lại sự khích lệ rất lớn cho cô, vậy là, cô lấy hết dũng khí bước tới sau lưng anh, dùng hai tay ôm chặt lấy anh từ phía sau, áp sát khuôn mặt vào tấm lưng thẳng tắp của anh.
“Nếu anh thật sự muốn có em, em có thể cho anh…” Giọng cô khe khẽ, khàn khàn, khiêu khích sự cô đơn trong đêm khuya.
“Bây giờ em vẫn là chị dâu của anh.”
“Em biết! Cứ cho là em lôi kéo anh, cứ cho là em không biết xấu hổ, được không?” Cô nói, “Siêu Việt, qua đêm nay... em sẽ ra đi, anh cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”
“Ra đi?” Trác Siêu Việt giận dữ quay người lại, tức đến nỗi sắc mặt sa sầm. “Tô Mộc Mộc, có phải là em cảm thấy đùa giỡn như vậy rất hứng thú, rất có ý nghĩa? Có phải là em thích sau khi có chuyện tình một đêm với đàn ông rồi hoàn toàn biến mất, để anh ta phải nhớ nhung vương vấn mãi không nguôi?”
“Không phải như vậy… em cứ nghĩ rằng anh thích như thế.” Không có người phụ nữ nào lại thích sau khi đã dâng hiến tất cả cho người đàn ông, lại lặng lẽ ra đi. Lần đó của bốn năm trước, cô đã khóc ở văn phòng luật sư suốt cả một buổi sáng, dùng hết tất cả số khăn giấy dự trữ của Kiều Nghi Kiệt. Đó là vì cô nhớ tới anh, trong trái tim, trong đầu cô đầy ắp hình bóng của anh.
Nếu như có thể lựa chọn, cô thật sự không muốn thử lại cảm giác đó một lần nữa. Nhưng cô nợ anh quá nhiều tình cảm, cô biết, đến khi cô và Trác Siêu Nhiên chính thức chia tay, ngay cả cơ hội gặp mặt của họ cũng không có nữa, vì vậy, cô hy vọng trước khi ra đi, có thể khiến anh cảm thấy thỏa mãn, hoặc làm một chút gì đó để anh cảm thấy vui vẻ.
Cô đã sai ư?
“Anh đã nói rằng anh thích như vậy sao?” Anh hỏi lại.
“Ban nãy anh nói muốn nghe, còn mượn men rượu để vuốt ve người em, em nghĩ rằng anh… ừm, có thể là em đã hiểu nhầm rồi.”
Anh mỉm cười giễu cợt: “Có phải em nghĩ rằng anh coi thân thể của phụ nữ là công cụ để mua vui? Anh có được rồi, chơi đủ rồi, sẽ có thể hoàn toàn mãn nguyệ