pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

lưu lạc khắp nơi, không phải để đuổi theo người đàn ông cô yêu, mà là để né tránh sự vương vấn của người đàn ông đã có vợ.
Đêm nay, Thẩm Anh Xuân vẫn chưa ngủ, cô thức chờ Đường Lý Dục.
Nhắn mấy tin nhắn cũng không thấy Đường Lý Dục trả lời, ngọn lửa đã được nén xuống lại bùng lên đầy phẫn nộ khiến tâm trạng vốn đã rối bời của cô không thể chịu thêm được nữa.
Cô chỉ cảm thấy có một vật gì rất nặng đang không ngừng đánh vào người cô, khiến cho ý chí và sự lựa chọn kiên định của cô xuất hiện nguy cơ không thể kìm nén được nữa.
Nếu như lời thề cũng có thể gọi được về như thế, nếu như tình yêu cũng có thể gọi được về như thế, thì Thẩm Anh Xuân nguyện mãi mãi cứ gọi như thế. Nhưng… cô không thể.
Cô vẫn chưa kịp cảm nhận được anh, vẫn chưa kịp biểu đạt được tình yêu và chỗ dựa sâu sắc nhất của cô. Còn trái tim anh, nó đã dần dần rời xa cô. Đường như là một giấc mơ, một giấc mơ dài.
Thẩm Anh Xuân, cô cuối cùng cũng là người thua cuộc.
Cho đến khi trời sáng, Thẩm Anh Xuân vẫn chưa hề chợp mắt. Cô trở về phòng ngủ, nằm xuống, nghĩ ngợi rất nhiều. Dường như lòng tin và quan niệm mà cô đã kiên trì mấy năm nay đã bị lung lay, tình yêu không phải là đạt được mà là học được. Vậy thì, bản thân mình rốt cuộc là đạt được hay là học được?
Hôm sau, khi Thẩm Anh Xuân đang làm việc thì nhận được hai cuộc điện thoại, một là của Dương Như Tuyết gọi từ Thâm Quyến tới. Hóa ra, ở Thượng Hải chạy nhảy một tháng nhưng chưa tìm được công việc yêu thích, nên cô đã lên mạng nộp một bộ hồ sơ, ai ngờ lại gặp may mà đạt được kết quả mỹ mãn. Chỉ có điều trụ sở chính của công ty lại ở Thâm Quyến, nên cô đành phải từ Thượng Hải đi đến Thâm Quyến, căn nhà đã sớm giao lại cho trung tâm môi giới nhà đất bán hộ rồi.
Vì tình yêu mà lưu lạc khắp thế giới, không phải để đuổi theo người đàn ông cô yêu, mà là để né tránh sự vương vấn với người đàn ông đã có vợ.
Thế giới là nhà.
Cũng tốt, tình yêu đã không phải là đạt được thì là học được. Thực ra đối với Dương Như Tuyết, cô đã vừa đạt được cái hữu hình, vừa học được cái vô hình. Dường như trong tình yêu của tất cả mọi người, cô là kẻ đạt được nhiều nhất, cũng vì thế mà cô có một công việc tốt. Người ta vẫn nói: “Tái ông thất mã” thật chẳng sai. Cái mà Dương Như Tuyết mất là ngựa, cái mà được là phúc.
Sau khi nói chuyện một chút về tình hình gần đây của mình, Dương Như Tuyết muốn Thẩm Anh Xuân phải giữ bí mật về tung tích của cô, không thể nói lung tung cho người ngoài biết. Trước mắt, chỉ có mấy người bạn học thân thiết biết cô đang ở Thâm Quyến, anh chàng họa sĩ cũng không biết cô đang ở đâu. Cô không muốn có bất cứ vướng víu gì đến anh chàng này nữa.
Thẩm Anh Xuân cũng không có bất cứ một lời nhận xét nào đối với chuyện tình yêu này của Dương Như Tuyết.
Cô nói, cái gì đến sẽ đến, cái gì đi sẽ phải đi. Đúng vậy, đời người luôn luôn là như vậy. Đừng coi thường ba năm sau tốt nghiệp này, hai năm trải nghiệm ngoài trường đời đã cho cô nhiều hơn những bài học giá trị về cuộc đời.
Có lúc, tình yêu chẳng qua chỉ là một trò chơi trong sự cô đơn của hai người. Khi cô đơn được giải tỏa rồi, thì tình yêu cũng theo đó mà biến mất.
Dương Như Tuyết đã tìm được một công việc rất tốt, lương tháng của cô cũng không tồi. Trong ba mươi sáu kế, thì kế chuồn là thượng sách. Nếu như không gặp phải những va vấp trong tình yêu, thì làm sao cô có thể lưu lạc được đến Thâm Quyến, làm sao có thể trở thành trợ lý tổng giám đốc cho một công ty địa ốc lớn như thế được? Đây là công việc mà dù cô có nằm mơ cũng không thấy. Chỉ có điều, cho dù là thích hay không, lo cuộc sống cơm áo gạo tiền mới là quan trọng, sinh tồn là số một, trước tiên phải tiếp tục sống. Dương Như Tuyết có thể tìm được một công ty có hiệu quả kinh tế như thế ở Thâm Quyến, quả đúng là một chuyện đáng chúc mừng.
Cuộc điện thoại thứ hai của Thẩm Anh Xuân là Từ Di gọi đến.
Không biết Từ Di đã nói gì với cô trong điện thoại, tóm lại hai người tâm sự với nhau một hồi lâu. Nhưng từ khi nghe xong cuộc điện thoại của Từ Di, có thể khẳng định rằng, tâm trạng của Thẩm Anh Xuân lập tức xoay chuyển ba trăm sáu mươi độ…
Nếu như không có người gõ cửa, Thẩm Anh Xuân cũng không biết là mình đang trong trạng thái thất thần.
Cũng may, người gõ cửa là trợ lý của cô, có một bản báo cáo khách hàng của tháng trước cần cô xem qua và ký tên, sau đó giao cho giám đốc các bộ phận để xét duyệt và tham khảo.
“Chuyện visa làm đến đâu rồi?”
“Hai ngày sau sẽ mang đến cùng với vé máy bay.”
Cuối tháng này, Thẩm Anh Xuân có chuyến công tác tại Mỹ. Cô đang chuẩn bị xin visa cho hai người, để Đường Lý Dục nhân cơ hội này mà cảm nhận một chút xã hội tiến bộ của nước Mỹ. Bây giờ cô đang do dự chính mình có phải là đã tự vẽ chuyện ra.
Buổi tối trở về nhà, Đường Lý Dục đã về, anh đã nấu xong cơm đang chờ Thẩm Anh Xuân. Thời gian hai người ngồi cùng nhau ăn cơm như vậy không nhiều, bình thường ai bận việc của người ấy, cũng rất ít khi được nhàn rỗi như thế này. Thẩm Anh Xuân gần như không ăn cơm ở nhà trừ bữa sáng, và bình thườn