Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.
hưng vẫn chưa say hẳn.
“Này, nói chuyện với anh vui thật đấy.” Hứa An Ly đưa một tay ra cầm lấy một chiếc đũa, gõ lên cái đĩa: “Không uống rượu với anh, anh rốt cuộc là gì? Tiếc tiền à? Đồ hà tiện!”
Tần Ca không nói gì, không rời mắt khỏi Hứa An Ly.
Cảm giác uống rượu thật là thích, đầu óc quay cuồng. Cuộc đời quay cuồng, tuổi trẻ quay cuồng, đàn ông quay cuồng, đàn bà quay cuồng, người nào trước mặt cũng quay cuồng. Quay cuồng! Cơ thể giống như đôi cánh đang chao đảo, bay phàn phật, muốn bay.
Không biết tiếng nhạc đã vang lên từ khi nào? Bao phủ tất cả các góc, các khe, giống như dòng nước chảy, từ từ trào ra, biến mất, rồi lại trào ra. Là Tình khúc 1990 của La Đại Hựu.
Mắt đen lung liếng và nụ cười của e
Dù cho có thay đổi cũng không quên được dung nhan của em
Thời gian đã trôi qua
Khi quay đầu nhìn lại vội vàng đã mấy năm
Trong tiếng nhạc buồn mà đau thương, Hứa An Ly từ từ quay đầu lại, hoàn toàn không biết cốc bia cầm trong tay đang bị đổ. Thứ chất lỏng màu hổ phách trào ra, làm ướt bẩn hết cả tấm khăn trải bàn màu trắng, từng giọt, từng giọt rơi xuống đất.
Khi cô quay đầu lại, vội vàng đã mấy năm. Chính là anh và cô, giống như lời trong bài hát, con đường nơi chân trời rộng mênh mông…
Duyên phận quá mờ nhạt hay quá sâu đậm? Không hiểu thế nào là quý trọng hay không có cách nào để quý trọng? Là số mệnh đã sắp đặt hay bản thân tuổi trẻ là phải có những niềm vui và nỗi buồn, những ngọt ngào và chua xót?
Hứa An Ly nhìn anh và chị ấy đứng cách đó không xa. Nhìn vào đôi mắt đen của anh, nhìn nụ cười của anh.
Thời gian đã trôi qua, là anh không mang theo người thiếu nữ trong sáng thuần phác hay là tình yêu đã quên không mang cô ấy đi?
Là ai? Là ai? Đã quên mang cô đi?
Sương mù đã từ từ lan tỏa ra trước tầm mắt của Hứa An Ly, mang theo những giọt nước mắt đầm đìa. Cô thu ánh mắt của mình lại, không biết từ lúc nào, bàn tay lạnh buốt của cô đã được một đôi bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt.
“Gặp gỡ vạn lần chẳng bằng nhứ nhau nghìn phần.” Âm thanh bên tai giống như một lời lí giải từ đâu bay lại, nhẹ nhàng lướt qua nhưng không để lại vết tích.
Rất lâu, rất lâu, Hứa An Ly mới ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn Tần Ca, trong mắt vẫn đọng những giọt nước mắt trong suốt.
Ồn ào tới khuya bữa tiệc mới kết thúc.
Thẩm Anh Xuân và Đường Lý Dục nắm chặt tay nhau đi ra quầy rượu, Từ Di kéo tay Căn Bậc Hai đứng dậy, bắt anh ta phải đi cùng cô về trường để ngắm sao, đã lâu rồi không được lãng mạn như thế này. Căn Bậc hai không hề biết đó là cái kế của mọi người. Đột nhiên bị đại mỹ nhân Từ Di bình thường không hay nói cười làm cho cảm động, cậu ta liền bỏ mặc mọi người kéo tay cô chạy thẳng về trường.
Chỉ còn lại Tần Ca và Hứa An Ly. Quả nhiên, Thẩm Anh Xuân đã nói phủ đầu: “Lão Tần, An Ly là do cậu phụ trách đấy nhé, xảy ra chuyện gì tớ sẽ tìm cậu!”
Đường Lý Dục cũng ngà ngà say, anh lấy tay vỗ vai Tần Ca, quay sang Hứa An Ly nói:
“Người anh em tốt nhất của anh…”
Hứa An Ly rất muốn tiếp lời anh, nhưng đầu óc quay cuồng trong bụng toàn là nước, đúng là uống quá nhiều.
Một đêm thật đẹp, trăng sáng sao thưa. Trên cây, những chú ve sầu phát ra những tiếng kêu nho nhỏ. Gió biển mềm mại lướt qua khiến con người ta khó mà cưỡng lại nổi nỗi thèm khát được hôn. Đêm cuối hè, tất cả những đôi nam nữ đang đi trên phố đều có biểu hiện mờ ám, gần gũi. Đây là thời đại của nhứng người tinh tế sâu sắc đang kiếm tìm và tận hưởng tình yêu.
Thông thường, người đầu tiên mà bạn yêu đều không phải là người mà bạn sẽ cưới, đặc biệt là các mối tình thời sinh viên. Vì thế, muốn yêu thì hãy cứ yêu.
Đã rất lâu, Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân không đi bộ về đêm như thế này. Giờ này năm sau, mọi người sẽ sống ở đâu? Sự nghiệp chìm nổi lên xuống sẽ ra sao? Đang cố lau đi những vết thương từ tình yêu vừa mất, hay là say sưa trong hạnh phúc mới? Cùng dưới một ánh trăng, nhưng nhất định không phải trên con phố này, cũng nhất định không phải với người đang tay trong tay với mình hiện tại.
Các sinh viên khóa trên cũng từng yêu mãnh liệt như vậy, cũng từng thề thốt biển cạn đá mòn. Lời thề ấy liệu có mấy ai thực hiện đến cùng? Bước vào năm thứ tư, lựa chọn công việc xác định cuộc sống. Trong lời thề tình yêu ấy, có bao nhiêu người được như câu chuyện chú chim Khổng tước bay về hướng đông nam.
Ngà ngà say trong đêm, những ánh đèn phồn hoa ở phía trước càng dễ làm cho người ta phải tức cảnh sinh tình. Ánh mắt đang nhìn những dải ngân hà phía chân trời xa của Đường Lý Dục quay sang nhìn Thẩm Anh Xuân, vẻ mặt hơi buồn.
Tình yêu tại thời điểm này đối với Đường Lý Dục mà nói, giống như cơn mưa đầu xuân, rả rích khiến anh u sầu! Nhìn Thẩm Anh Xuân, trong đầu anh nghĩ: Tình yêu có thể đánh bại tiền bạc, nếu không đánh bại được thì đó không phải là tình yêu.
Không phải không nghi ngờ, nhưng khi đã có sự chung đụng về thể xác, vì sao lại phải từ bỏ tình yêu? Nhìn thấy tiền bạc, thể xác lại một lần nữa bỏ trốn, là tại sao? Đường Lý Dục gặp Thẩm Anh Xuân, cuộc gặp ấy là cuộc gặp như thế nào?