Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.

i chị như vậy không?” Hứa An Ly đặt cái chén không lên bàn, tự mình rót đầy rượu. Phong độ kiểu kiên cường bất khuất vì nghĩ lớn.
Thẩm Anh Xuân nở nụ cười tao nhã. Buổi tối hôm nay cô mặc trên mình một chiếc váy dính đầy hạt đá, trong đám đông nó trở nên cao quí, thoát tục. Những cử chỉ của cô vô tình thể hiện cung cách đứng trên cao nhìn xuống của một người có tiền. Nếu như đây là một trận chiến, đối phương sẽ bị khí thế của cô làm cho sợ hãi đến nỗi chưa đánh đã bỏ chạy. Nhưng Hứa An Ly không giống như những người khác. Thấm Anh Xuân gật gật đầu, tiếp tục nghe cô nói.
“Chúng ta đúng là có duyên với nhau.”
“Là ý gì vậy? Chị không hiểu, có gì em cứ nói thẳng ra.” Ánh mắt của Thẩm Anh Xuân vẫn không thay đổi sắc nét và tư thái cao quý.
“Tiểu muội của tôi có thể có ý gì cơ chứ?” Nói xong, Đường Lý Dục đứng dậy. Sau khi đi về phía của hai người, hai cánh tay anh dang ra ôm chặt bả vai của hai cô gái, giọng nói tỏ vẻ hài lòng: “Anh Xuân, An Ly muốn trở thành bạn tốt của em, như vậy mà em cũng không hiểu à?” Nói xong, anh liền quay mặt sang Hứa An Ly: “Đúng không, tiểu muội?”
Khi nghe Đường Lý Dục nói điều này Hứa An Ly chỉ biết nhìn vào trong chén rượu. Cô không thể ngẩng đầu. Hơi thở chậm chạp trong lồng ngực đang nhấp nhô, giống như miếng bọt biển, chỉ cần dùng tay ấn nhè nhẹ là nước tràn ra.
Bạn? Hứa An Ly và Thẩm Anh Xuân có thể trở thành bạn sao?
Nới lỏng cánh tay, Đường Lý Dục dường như không yên tâm, dặn đi dặn lại Thẩm Anh Xuân phải đối tốt với tiểu muội không được bắt nạt cô!
Thẩm Anh Xuân nở nụ cười đầy ẩn ý: “Em sẽ đối tốt với cô ấy, vấn đề là ở anh…”
Đường Lý Dục nhún vai: “Lẽ nào anh lại ngược đãi cô ấy, có thể sao?”
“Em biết, anh rất…” Thẩm Anh Xuân thờ ơ liếc nhìn Hứa An Ly đang cúi đầu, cô ngừng lại, dường như để tìm kiếm một lời giải thích thỏa đáng: “Anh rất thương cô ấy, một cô gái xinh đẹp hoàn thiện, đến đâu cũng được không ít con trai ân cần chăm sóc. Am nói có đúng không Đường Lý Dục?”
“Xinh đẹp không phải có lỗi, còn hơn là xấu xí.”
“Nhưng con gái đẹp thường làm cho con trai phạm phải những sai lầm dù chỉ là nhỏ nhất, đây là điều ai cũng biết.”
Cũng do uống hơi nhiều, buổi tối hôm nay Đường Lý Dục không nói nhiều. Nhưng sau khi có chút rượu vào rồi, anh lại hơi có chút to gan, dám đưa tay ra để phết một cái vào mũi của Hứa An Ly, nếu làm như thế với người khác chắc đã bị ăn mắng rồi.
“Chồng của em tuyệt đối không phải là loại đàn ông như vậy. Anh Xuân, nói cho anh biết, em và Hứa An Ly là sao lại quen biết nhau?”
Thẩm Anh Xuân như đã chuẩn bị từ trước. Nhưng cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, cô không nghĩ Đường Lý Dục lại có thể hỏi cô câu này trước mặt nhiều người như vậy. Tuy vậy, Thẩm Anh Xuân vẫn là Thẩm Anh Xuân, khả năng thích ứng với hoàn cảnh và tài ứng phó của cô hơn hẳn những cô gái khác.
“Những người có duyên với nhau, ắt sẽ vô tình gặp nhau tại một thời điểm, thời gian nào đó, lẽ nào anh không tin?”
Từ Di ngẩng đầu lên nói leo: “Hai người đã vợ vợ chồng chồng rồi. Ôi! Còn bao lâu nữa là thành bố thành mẹ đấy?”
Ha ha ha, mái nhà sắp lật ngửa đến nơi rồi.
Đương nhiên là Đường Lý Dục rất vui, tiểu thuyết hoàn tất một cách thuận lợi, bạn gái và tiểu muội thanh mai trúc mã đã trở thành bạn tâm tình.
Còn có lý do gì mà anh không vui được đây?
“Chuột Mickey, chúng ta cùng nhau hát karaoke đi.” Nói xong, Đường Lý Dục liền kéo Hứa An Ly theo. Anh vốn thích nhất là hát, huống hồ hôm nay tâm trạng đang rất vui.
“Hát đi!” Thẩm Anh Xuân không ngừng cổ vũ, cô cầm micro khác lên, trong phòng chỉ có hai người.
Hứa An Ly cũng không biết trong lúc này có nên hát karaoke vời Đường Lý Dục không, cô bị anh ấy kéo đi. Tần Ca tay chẳng có gì, lung túng chạy đến kéo Hứa An Ly lại, vừa kéo vừa nói lớn: “Bây giờ không phải là lúc em hát karaoke, em vẫn nợ anh một chén rượu, trả anh ngay! Trả ngay!”
Thẩm Anh Xuân nhìn Tần Ca hiểu ý cười.
Ngồi lại vào bàn, Tần Ca hỏi tội Hứa An Ly: “Cả tối hôm nay, em uống với người khác như hô phong hoán vũ, mà không nhớ uống với anh một chén. Có phải trông anh rất giống lưu manh không?”
Ha! Ghen tị! Chuyện nhỏ!
“Anh giống lưu manh thì đã tốt.”
Tần Ca chẳng biết làm sao chỉ biết nhìn Hứa An Ly.
“Nhìn gì mà nhìn, anh chưa thấy cô gái nào giống như em à?” Hứa An Ly nheo mắt nhìn Tần Ca, rượu đã làm cho má cô ửng đỏ.
“Em nói vậy là có ý gì?” Tần Ca hỏi lửng lơ.
“Nghe không hiểu? Nghe không hiểu tiếng Trung Quốc.” Hứa An Ly vừa nói vừa cười: “Để em phiên dịch cho anh, nhìn anh như tên lưu manh, nhưng không khéo em lại thích anh.”
“Nếu anh đúng là lưu manh thì sao?” Tần Ca đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay của Hứa An Ly. Lạnh buốt.
Hứa An Ly cầm chén rượu đưa lên trước mặt Tần Ca, dáng vẻ giống như giang hồ đại hiệp: “Nợ anh một chén, uống trả hai chén, được chứ.”
Nói xong, cô tự tay rót đầy. Tần Ca vội vàng đưa tay ra, cướp lại chén rượu mà cô đã uống được một nửa. Bọt bia bắn hết lên mặt cô. Không ngại ngùng cô, cô đưa tay lên lau sạch. Đầu hơi chếnh choáng, n