XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

y Chu có phải thầy muốn hẹn em đi dạo nhưng không dám nói ra phải không?”
Thầy Chu vẫn nở một nụ cười đáng tin và ấm áp trên môi.
“Thế cậu chuẩn bị thất tình một trăm lần nữa đi”. Nói xong mới biết mình đã gây rắc rồi, nói điều không nên nói, Tiểu Bạch lè Iưỡi quay đi.
“Nếu thất tình một trăm lần mà có thể đi dạo hằng ngày với thầy Chu, thì em sẽ bằng lòng thất tình cả đời.” Vi Vi ngồi góc giường mơ màng với cảm xúc của người nói sau.
Hứa An Ly lúng lúng nhìn thầy Chu, vẫn là Chu Lê Diệp phản ứng nhanh nhẹn: “An Ly, cậu xem, thầy Chu của chúng ta đúng là bạch mã hoàng tử trong mắt các cô gái đẹp, nhưng thầy không thích chúng tớ, biết là vì sao không?” Cô tự hỏi tự đáp “Vì cậu xinh hơn chúng tớ.”
Hứa An Ly không kìm được và cuời. Thầy Chu đích thực là một thanh niên đẹp trai, được rất nhiều nữ sinh trong lớp muốn theo đuổi. Hứa An Ly dù sao cũng không nghĩ là là thầy Chu đích thân tới ký túc tìm cô.
Cô dừng lại việc đóng gói những đồ dùng hàng ngày, cùng thầy Chu đi vào khuôn viên trường.
Không biết từ khi nào, đã là mùa thu rồi. Thầy Chu nhìn một cái cây, thầy rất thích những biểu hiện của cây cối vào mùa thu, rất phong phú, giống như một con người chỉ lúc đến tuổi trung niên mới cảm thấy được hương vị của những thăng trầm năm tháng. Đó là một cây ngân hạnh, thầy thích sự thuần khiết của ngân hạnh, và chủ đề của hai ngưòi cũng bắt đầu từ cây.
Bên cạnh cây ngân hạnh là cây ngô đồng. Ngô đồng vào mùa thu rất đẹp, có đôi chút giống như sự yếu đuối mong manh của thiếu nữ trần gian.
Hứa An Ly cũng thích cây, có điều cô lại thích loại cây có khả năng chịu rét chỉ có ở quê cô – cây bạch dương.
Đã từng xem bộ phim Rừng bạch dương chưa? Đó chính là loại cây đó, tán từng tán, thân cây thẳng, chẳng cần ai phải dày công chăm sóc cũng sẽ có hình dáng mà ai cũng thích. Quan trọng nhất là sức sống của loại cây này rất ngoan cường, sương gió của mùa đông, mưa bão của mùa hè, cuồng phong của mùa thu đều không thế đánh gục nó. Ở mức nào đó mà nói, Hứa An Ly chính là một cây bạch dương vùng đồng nội phương bắc ngay thẳng không yếu ớt.
Có rất nhiều cây trong vườn trường đại học B mà Hứa An Ly lần đầu tiên trông thấy. Tuy đều là những loại cây của miền nam, tuy hinh thái mỗi cây một khác, nhưng cô đều thích, thích sự rậm rạp tươi tốt và hằng năm luôn trổ dãy những bông hoa màu hồng, mịn như nhung, thích sự thuần khiết của ngân hạnh, thích sự tuyệt đẹp của ngô đồng…
“Vì một cây chết đi, mà bỏ mặc sự tươi đẹp của cả cánh rừng, làm con người ta thương tiếc không?” Hứa An Ly không biết đây là một kế hoạch. Có thể nói thầy Chu là một thầy giáo tâm lý rất hiểu cách nắm bắt thời cơ, lời nói của thầy khiến người ta không tìm được bất cứ lý do nào khác, lại khiến cho bạn vô tình nói theo chủ đề của thầy.
“Có một số cây, ví dụ bạch dương. vé dẹp của nó không giống như ngân hạnh, đều là đẹp, nhưng vẻ đẹp lại khác nhau”. Lời nói của Hứa An Ly giống như cây bạch dương mà cô thích, đầy sự bướng bỉnh mà buồn bã.
“Thế nhưng nếu không để cây vào trong rừng, nó sẽ rất cô đơn, cũng sẽ không thấy được vẻ đẹp độc nhất vô nhị của nó”.
Vì cây, mà câu chuyện của Hứa An Ly và thầy Chu trở nên lôi cuốn hơn. Thầy đúng lả một kỹ sư tâm hồn. Thầy luôn biết cách: xâm nhập vào tâm hồn bạn” và “nuôi dưỡng nó trong yên lặng”, không phải cố ý, mà là tự nhiên. Trước vị kỹ sư tâm hồn này, Hứa An Ly bất giác thay đổi ý định ban đầu. Sau đó, thầy kể cho cô nghe một câu chuyện tình, kết thúc câu chuyện là khi chàng trai này đến trường đại học của cô gái, cô đã yêu người khác. Anh rất đau lòng, nhưng anh nghĩ nếu cứ suy sụp, cô gái sẽ coi thường anh, ngay tình bạn cũng không thể giữ nổi. Đã tăng thêm sự phong độ cho mình, anh đã tự tin đi tiếp. Sau này trường đã cho anh đi học nghiên cứu sinh, học tiến sĩ rồi giờ trở lại trường dạy học.
“Người này chính là tôi.” Thầy Chu không nhìn Hứa An Ly mà nói. “Có những lúc, em không bi đánh bại bởi người mà là bị đánh bại bởi chính mình!”
Đúng vậỵ. Chúng ta chịu thua tình yêu, nhưng không chịu thua chính bản thân mình!
Chúng ta chịu thua tuổi trẻ, nhưng không chịu thua ngày mai? Chúng tạ chiu thua hiện tại nhưng thua tương lai. Chúng ta chịu thua một lúc, nhưng không thể chịu thua cả một đời người! Đời người chỉ có một lần, tuổi trẻ chỉ có mấy năm, tình yêu thì lại có thế có vô số lần. Con người trong cuộc đời có rất nhiều việc xảy ra và luôn quan trọng hơn rất nhiều so với tình yêu. Chỉ có điều, chân lý này không phải bất cứ người trẻ tuổi đang yêu nào có thể thực sự hiểu và lý giải được. Khi người ta đã tới tuổi trung niên, hoặc là đã trải qua nhiều gian nan trắc trở, trải qua bao nắng mưa, họ mới có thể dần lĩnh hội được. Những điều sâu sắc như thế còn đáng khắc cốt ghi tâm hơn ngàn vạn lần so với những lời nói không đáng tin cậy mà người ta nói với bạn.
Thế nhưng! Mãi mãi là muộn màng.
Thầy Chu lúc này không giống chút nào so với một người đàn ông ba mươi tuổi mà là một chàng trai anh tuấn ngời ngời khiến cho người ta tin tưởng, khiến cho người ta có mong muốn đượ