Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

cổ quái của anh ta cũng khiến cô hiểu là ngày hôm đó cô chẳng làm được việc gì gọi là tao nhã. Đột nhiên nghĩ ra chuyện Mạch Tuấn Long cứ liên mồm gọi cô là chị dâu, hừm! Chắc chắn đằng sau anh ta…
“Nói thật cho em biết, có phải anh lợi dụng lúc người khác đang gặp khó khăn…”
Nghĩ lại màn “tra tấn” ngày hôm đó, Tần Ca thực sự muốn giáo huấn cho cô tiểu nha đầu này một trận. Cô đã hại anh cả đêm không ngủ, hôm sau lên lớp ủ rũ còn bị Mạch Tuấn Long chế giễu khiến anh ta không nói được câu nào, nhảy xuống sông Hoàng hà cũng không rửa hết tội.
“Không biết ngại lại còn hỏi, may em chưa làm anh…” Tần Ca nhìn Hứa An Ly chằm chằm.
“Nói mau, làm anh thế nào?” Hứa An Ly đưa tay ra nắm lấy tai của Tần Ca, vẻ hết sức lo lắng!
“Ăn hiếp chết này!”
“Này, làm gì có chuyện con gái đi ăn hiếp con trai chứ? Em định ăn hiếp anh, nhưng em co thể ăn hiếp nổi anh sao?”
“Em dùng cái cổ của anh để làm gối ôm, nhưng có phải là ôm đâu, mà là bóp. Vẫn chưa là gì, em còn dùng cơ thể của anh để làm giường, nằm ngả nằm nghiêng, rồi lại còn lấy chân đạp anh xuống đất…”
“Á! Nói như thế, thì em đã mất trinh rồi sao?” Hứa An Ly mặt mũi nhợt nhạt hét lên thảm thương!
Tần Ca phá lên cười: “Người mất trinh không phải là em, mà là anh!”
Hứa An Ly nhìn Tần Ca nghi hoặc: “Sao lại là anh? Từ xưa đến nay, mất trinh phải là con gái chứ, cơ thể của đàn ông luôn thích khám phá cơ thể của phụ nữ, nếu anh như thế mà bị gọi là mất trinh thì mẹ ơi, thế gian này còn công lý nữa không? Em không muốn sống nữa! A…”
Tần Ca thôi cười, ánh mắt của anh đã mềm mại trở lại.
Hứa An Ly không nhận ra sự thay đổi của Tần Ca, vẫn tiếp tục lắc cánh tay của anh và hét lên thảm thương: “Em không mất trinh, đừng có mà dọa em, được không? Em đúng là chưa mất trinh, anh nói đi mà…” Nước mắt thiếu chút nữa là trào ra. Hứa An Ly cố gắng dùng nốt chút sức lực cuối cùng, gạt đi sự yếu đuối, miễn cưỡng giữ lại một phần kiên cường mỏng manh dễ vỡ.
“Trong tưởng tượng của em, đàn ông là sói đội lốt cừu sao?” Bô dạng của cô khiến anh vừa tức, vừa buồn cười.
“Làm sao em biết được anh là sói hay cừu chứ?”
Tần Ca không nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ nhìn Hứa An Ly.
Trong trường, dưới tán cây, Hứa An Ly chầm chậm cúi đầu. Ánh sáng của mặt trời dội xuống làm cho hình bóng sau lưng họ in hằn trên mặt đất, nghiêng dài và tĩnh mịch. Đột nhiên có cảm giác sợ hãi, sợ hãi vì sự tĩnh lặng bất thường, sợ hãi vì trong đôi mắt của anh vô tình mang theo sự dịu dàng.
Điều khiến Hứa An Ly không biết phải làm sao chính là câu hỏi của Tần Ca: “Anh ấy… chưa bao giờ yêu em đúng không?”
Ít nhất, Hứa An Ly chưa bao giờ nghĩ đến. Cô chưa bao giờ nghĩ người con trai ngồi trước mặt sẽ hỏi cô như vậy. Đây là bí mật của riêng cô. Cho đến giờ phút này, ngoài Hà Tiểu Khê ra thì không có người thứ ba biết.
Vì thế, ngay lúc đó Hứa An Ly không hề phản ứng lại, chỉ ngơ ngác nhìn Tần Ca. Sau mấy giây, cô mới chầm chậm cúi đầu xuống, mân mê những ngón tay của mình.
“Xin lỗi, nếu câu trả lời làm em đau khổ…”
Con người, là một thứ đồ thật kỳ lạ, bạn luôn háo hức muốn biết câu trả lời về sự việc nào đó liên quan đến một người mà bạn đang quan tâm, nhưng thường gặp phải kết quả ngược lại.
“Anh… đã bao giờ yêu một ai chưa?” Cô vẫn cúi đầu, không biết vì sao mình lại như một con ngốc khi hỏi anh ấy như vậy.
“Giống như em.” Một hồi lâu, Tần Ca mới thì thầm nói.
“Thất tình?” Cô ngẩng đầu lên, dường như buột miệng nói ra.
“Cô ấy kết hôn rồi.” Anh trả lời yếu ớt.
“Kết hôn?” Cô mở to mắt nhìn anh nghi ngờ.
“Lấy một người đàn ông giàu có.”
“Rất già?”
“Năm mươi tuổi, hơn bố cô ấy mấy tuổi.”
“Vì tiền?”
“Có lẽ là vậy.”
“Một người con gái như vậy có xứng đáng để anh yêu? Nếu bây giờ cô ta có quay lại khóc lóc với anh, em sẽ là người đầu tiên phản đối!” Hứa An Ly đột nhiên phẫn nộ, quên cả những vết sẹo tình cảm đang âm ỉ trong lòng.
Tần Ca nhìn Hứa An Ly hơi mỉm cười.
“Cô ấy không phải là một cô gái không tốt. Anh hiểu cô ấy!”
“Em không hiểu!”
Hứa An Ly tự cho rằng cô là một người biết lượng thứ, nhưng trong chuyện này, cô trăm lần không hiểu, vạn lần không hiểu!
Tình yêu và tiền bạc liên quan với nhau sao? Nếu như nhất định để chúng có liên quan, vậy chỉ có thể lấy việc ăn cơm làm niềm vui. Nhưng không ăn cơm cũng vẫn vui như vậy. Chỉ cần nhìn, chỉ cần nghĩ một chút, trái tim sẽ biết dập, đôi mắt sẽ biết cười, đôi chân sẽ biến thành cánh để bay cao.
Đây mới là tình yêu! Tình yêu trong sáng, tình yêu thiên thần. Cô ấy sẽ không vì tiền mà xấu hổ, thứ tình cảm mà có liên quan đến tiền bạc liệu có phải là tình yêu không? Đó là thứ hạnh phúc được mua bằng tiền.






Vòng tình
Tình yêu là phải do hai người cùng vun đắp.
Một người không thể tự nuôi dưỡng nó được. Nó không được gọi là tình yêu, cùng lắm chỉ là một thứ tình cảm đơn phương.
Tình cảm của con người không phải là cánh cổng, chỉ cần nhấn nút là cổng có thể tự đóng hoặc mở. Tình yêu cũng không