Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1469 lượt.
lòng Tần Ca rồi ngủ thiếp đi. Rượu uống nhiều và cô cũng đã quá mệt, thực sự muốn ngủ đi như thế này, mãi mãi cũng không cần tỉnh dậy thì tốt biết mấy. Như vậy, cô sẽ không thể biết được cái gì là hư vô và đau khổ.
“Này!” Tần Ca vội gọi lại.
Mạch Tuấn Long mang đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm quay đầu lại, cười một cách nhân từ: “Được rồi! Đừng ngại, ngủ với vợ của anh đi.”
“Không được, cậu ngủ đâu, tôi sẽ theo ngủ đấy!”
“Thế vợ em cũng thành vợ anh à?”
Tần Ca lặng đi một lát. Nhìn qua cánh cửa hé mở, anh phát hiện có một cô gái cũng với đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ đang ngồi trên chiếc sô pha ở phòng khách. Trước khi đóng cửa lại. Mạch Tuấn Long cũng không quên thò đầu vào, chêm một câu: “Không có việc gì thì đừng làm phiền nhé!” Và cười một cách bí hiểm: “Vợ anh xinh hơn vợ em đấy.”
Đây cũng là chút chuyện giữa những người đàn ông trẻ tuổi, luôn có tinh thần chia sẻ, sống chết cùng nhau. Tần Ca muốn giải thích, Mạch Tuấn Long không có nhiều thời gian, càng không đủ kiên nhẫn để nghe anh giải thích. Đều là đàn ông cả. Không! Đều là trai trẻ, phải biết gì đó về thân thể người con gái! Ai không hiểu ai đây!
Oan uổng! Dường như mọi bất công sai trái trên thế giớ này đều sinh ra như thế. Thiếu sự giao lưu liên kết, lại tự cho là rất thông minh, không cần nghe người khác nói dù chỉ là vài điều, mọi thứ anh đều biết rõ hết. Thực ra không phải như thế, cái gì đi với chỗ nào? Mạch Tuấn Long, cậu trả lời tôi sự trong sáng…
Vốn định dùng chân đá mở cửa cửa. Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Mạch tuấn Long đã giúp anh quá nhiều, hơn nữa người ta đang ở cùng vợ, Tần Ca dù rất muốn hét lên, nhưng rồi lại cố nuốt vào trong!
Đóng cửa lại, nơi ấy lập tức trở thành thế giới của hai người.
Tần Ca buồn ngủ tới mức mí mắt cứ đòi biểu tình. Không có nơi để nằm, anh đành phải ngủ trên nền nhà. Không có gối, lại là nền xi măng nên nằm xuống chưa đầy mười phút, Tần Ca đã cảm thấy người bị lạnh. Chỉ có thể tới chỗ giường cô ấy để ngủ.
Tần Ca gắng sức kéo gọn tay chân đang dang ngang của Hứa An Ly. Vừa để cô nằm gọn sang một bên xong, miệng cô lại làu bàu những lời nói mê không rõ ràng, trở mình lăn bên nọ bên kia, nằm ngang ra. Chẳng thèm để ý nữa, Tần Ca nhắm mắt lại, nín thở, nằm xuống một cách đau khổ. Lúc này anh mới phát hiện, chỗ mình nằm quá nhỏ, chỉ có thể cuộn người lại nằm. Lại nhìn sang Hứa An Ly, cô ta đang cảm thấy thoải mái thế nào thì nằm thế ấy, một người chiếm tới phần lớn chỗ nằm, đùi, chân, cánh tay cứ dang ra tự do, muốn đặt ở đâu thì đặt, không màng đến là bụng hay là ngực của Tần Ca.
A! Có cái gì dinh dính? Trong mông lung, hình như có con côn trùng đang bò trên mặt anh, Tần Ca cảm thấy toàn thân tê tái. Lúc nhỏ anh đã sợ côn trùng, thế nhưng nhờ ở quê lúc đó có nhiều cây, trước nhà sau nhà đều có. Đến mùa hè, côn trùng trên cây sẽ bò đi khắp nơi. Nhiều lúc nằm ngủ trưa, côn trùng bò lên cả mặt cả người khiến anh thường xuyên bị tỉnh giấc.
Trời ạ! Cứ nghĩ đến côn trùng, Tần Ca cảm giác như sắp tàn phế rồi!
Cuối cùng, trong lúc bi ai vô số đau khổ, anh chợt mở mắt ra. Lần này không phải bị dọa đến mức tàn phế nữa mà là bị dọa đến đơ người. Con “côn trùng” từ mép của Hứa An Ly “bò ra”, một “con côn trùng nước dãi” có màu trắng trong suốt đã chảy trên mặt anh, rồi chảy xuống môi.
Tần Ca không sống trong thời nam nữ thụ thụ bất thân. Nhìn thấy khuôn mặt đang chảy nước miếng của Hứa An Ly dính trên mặt mình, nếu như không phải bên kia bức tường đang có người thì Tần Ca sẽ thực sự kêu lên. Lúc này, anh đành như một con chuột bị nhốt trong chiếc hộp kín. Chẳng biết làm gì cho được, anh đành nhẫn nhịn chịu đựng hít thở thứ mùi rượu nức trời của Hứa An Ly và cả sự xâm phạm quấy nhiễu của cô. Tứ chi của cô đặt trên người anh, khua loạn xạ.
Bốp! Còn chưa đợi Tần Ca hoàn hồn thì mặt anh đã bị ăn một cái tát của cô. Không biết từ lúc nào, con người này xoay mình, vung cánh tay và lòng bàn tay lên với tư thế cực nhanh đánh vào mặt anh. Ngủ cái gì, có mà là tra tấn người ta thì có.
Một đêm không ngủ.
Hứa An Ly cả một đêm không về, điều này làm cho trưởng phong Chu Lệ Diệp lo lắng. Toàn thể chị em phòng 302 đều lo cho cô. Liên tưởng đến những biểu hiện và phản ứng bất thường của cô mấy ngày nay, họ đinh ninh rằng cô đã gặp phải khó khăn trở ngại hay tai nạn gì đó, có khả năng nghĩ quẩn, cho nên cứ gặp người là hỏi xem có ai nhìn thấy người tự sát không?
Nhưng những cái mà họ nhận được nhiều nhất không phải bị người ta trừng mắt lên thì cũng là ba chữ “thần kinh à”, không phải ngày cá tháng tư, lại giở trò đùa gì đây? Tuy nhiên cũng có những người tốt bụng, kiên nhẫn lắng nghe.
“Nếu không nhìn thấy có ai tự sát, thế có nhìn thấy Hứa An Ly không?”
Ai cũng lắc đầu một cách băn khoăn.
“Hứa An Ly là ai?”
“Chính là cô nữ sinh xinh xắn với thân hình cao gầy, dáng đẹp, làn da trắng trẻo và đôi mắt to.”
“Năm thứ mấy?”
“Sinh viên mới, năm thứ nhất.”
“Không quen.”
Trời ạ! Người ta đang vội chết đi được, cái giá của tình yêu có cao đến đâu cũng không quý bằng sinh mệnh.