pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

c nói chuyện cùng.
“Thầy thực sự chưa từng hận cô ấy sao?” Đám lá rụng bay lượn trước mắt, ánh trăng không biết từ bao giờ đã trèo lên tít ngọn cây, tỏa ánh sáng mềm mại như những sợi bông, chiếu rọi cả một vườn trường và những người trẻ tuổi đang ngồi tại các góc rì rầm nói chuyện. Có lúc, không biết có phải vì ánh trăng sáng mềm mại này đã khiến cho buổi đêm trở nên như thơ như họa hay là nhưng đôi trai gái đã làm mềm mượt cho không gian buổi đêm vốn đã mơ hồ.
Cho dù là loại này thì nó cũng đều khiến cho tâm trạng của con người trở nên tươi sáng.
Thầy Chu thu lại ánh mắt xa xăm, nhìn sang Hứa An Ly: “Thẳng thắn mà nói, đã từng hận! Bởi vì tình yêu là sự ích kỷ. Thế nhưng hận chỉ có thể làm tôi càng đau khổ, chỉ có thể khiến tôi càng canh cánh trong lòng. Mặc dù mất đi rồi, tại sao không thể vượt qua bản thân? Tại sao không thể khiến mình sống một cách vui vẻ một chút?”
Hứa An Ly cúi đầu xuống, trầm lặng nhìn đôi chân của mình.
“Sau này, tôi phát hiện ra rằng những điều đã mất đi như thế, có nghĩa là một khởi đầu hoàn toàn mói. Bạn còn có cơ hội gặp được nhiều người còn tốt hơn cô ấy. Trời cũng không sập đất củng không lún, là do bạn tự ngăn cản niềm vui và hạnh phúc của mình. Nói thực, tôi sau này, thực sự còn nên cám ơn cô ấy.”
“Cám ơn?”
“Rất đơn giản, đây không phải lỗi của cô ấy. Một người bi quan cả ngày sẽ nghĩ về những đau khổ đã qua. Một người vui vẻ, tích cực sẻ coi những gì đã qua là một lần cơ hội khó mà có được. Lẽ nào không phải sao? Đúng rồi, An Ly, rất nhiều chuyện trong lớp, tôi muốn nghe ý kiến của em. Tôi phát hiện rằng em là một cô gái rất có tư tưởng và chủ kiến.”
“Em thật sự quan trọng như thế này sao?” Sau hồi lâu trầm lặng Hứa An Ly ngẩng mặt lên, nhìn thầy Chu, người luôn quan tâm cô một cách chân thành.
Thầy Chu nhẹ nhàng nắm chặt lấy vai của Hứa An Ly. Sau đó ôm chặt cô một lát.
Đâu phải là ôm? Đó là một ngọn núi, là cho cô một điểm tựa.Trong phút giây thầy Chu rời khỏi Hứa An Ly, trái tim cô cũng có chút run rẩy.
Dưới không gian đêm tối của sân thượng, Hứa An Ly đứng đó, hai tay ôm mặt, tự nhiên nước mắt tuôn rơi.
Cô sẽ được hồi sinh từ trong đau khổ?






Cùng là những người lưu lạc nơi chân trời
Cô ấy sẽ không xấu hổ vì tiền, thứ tình cảm mà có liên quan đến tiền bạc liệu có phải là tình yêu không? Đó là thứ hạnh phúc được mua bằng tiền.
Sau một tháng khai giảng, La Ngọc Mai mới biết Hứa An Ly đã đóng đủ tiền học và các tiền chi phí khác, điện thoại gọi đến máy di động của cô chỉ truyền lại âm báo số điện thoại không có. Điều duy nhất bà có thể làm là chắp tay đầu hàng Hà Tiểu Khê. Chỉ có cô mới có thể cung cấp tình hình của con gái cho bà. Hà Tiểu Khê có nguyên tắc chỉ báo chuyện vui không báo chuyện buồn, tất cả đều tốt, không cần bà phải lo lắng.
Làm sao Hà Tiểu Khê có thể hiểu được sự lo lắng của một người làm mẹ như La Ngọc Mai? Dù cho bà đã tự miệng nói với Hứa An Ly như đã vĩnh viễn chia lìa tình mẫu tử, nhưng đó chỉ là lời nói trong lúc nóng giận, không còn cách nào khác. Dù sao, cuộc chiến tranh lạnh đã trải qua nhiều ngày, hơn nữa được sự khuyên nhủ từ bạn bè và đồng nghiệp, bà đã nghĩ thông suốt. Không thông suốt thì cũng phải thông suốt, đây là sự thực mà bà cần phải đón nhận.
Một học sinh không thi được vào trường đại học trọng điểm, đã viết một bức thư cho ông Lý Khai Phục – phó chủ tịch Google toàn cầu: “Cháu có cơ hội để thành công không?” Ông Lý Khai Phục đã trả lời anh ta thế này: “Không thi được vào trường đại học danh tiếng, cơ hội thành công vẫn còn tám mươi lăm phần trăm. Một học sinh ưu tú, tự tin, thi vào một trường danh tiếng, tỷ lệ thành công cũng chỉ có chín mươi phần trăm, thi vào một trường trọng điểm chỉ có tám mươi lăm phần trăm, vào một trường đại học thông thường chỉ có tám mươi lăm phần trăm.”
“Vậy thì em nói cho chị biết, Tạ Đình Phong rất thích em, chị có tin không?”
Từ Di cười một cách gượng gạo.
“Đúng là hài hước.”
“Em đã có bạn trai. Cám ơn ý tốt của chị.” Nói xong, Hứa An Ly quay lưng rời nhà ăn, đi thẳng ra ngoài.
Từ Di sững sờ nhìn bóng của Hứa An Ly cho tới khi xa khuất. Câu nói này, có thể nói là dù nằm mơ cô cũng không bao giờ nghĩ đến. Như thế nào mới gọi là cây muốn lặng mà gió chẳng dừng? Chính là câu nói này!
Con nha đầu này, ăn phải gan hùm hay ăn phải quả cân mà rắn thế.
***
Sau lần đó Hứa An Ly đã gặp lại Tần Ca. Bộ dạng không tự nhiên, mặt cô ửng đỏ khi nói lời xin lỗi anh, đều do lỗi của cô mà đã khiến cho mọi người hiểu lầm. Nếu hôm đó không có Mạch Tuấn Long giúp đỡ, chắc cô phải ngủ ngoài đường rồi, lại còn làm liên lụy tới cả Tần Ca nữa. Vì thế, cô bắt Tần Ca đưa đi xin lỗi Mạch Tuấn Long. Trên đường về, Tần Ca vô tình nói đến tướng ngủ hôm đó của Hứa An Ly.
Mặt của Hứa An Ly đỏ chẳng khác gì quả táo chín, thật ngại quá. Cô âm thầm lo lắng không biết tối hôm đó, mình có làm điều gì khó coi không, nhưng nếu hỏi thẳng Tần Ca thì thật là xấu hổ. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn kiểu cười