Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

?
Nhà ăn vẫn luôn ồn ào náo nhiệt.
Hứa An Ly có tật hắt hơi đáng ghét. Cô vốn bị bệnh viêm mũi, rất nhạy cảm với nhiệt độ, hễ không chú ý là sẽ bị cảm ngay. Đang ăn, Hứa An Ly chợt muốn hắt hơi. Cô vội ngẩng đầu lên, ngoảnh ra bàn tay, tay bụm lấy miệng nhưng vẫn không kìm được, cô hắt hơi liền ba cái rất lớn, khiến cho mọi người đều quay lại nhìn. Hứa An Ly nhìn mọi người bằng ánh mắt xin lỗi… Một tốp nam nữ đi vào mang theo hộp cơm trưa, kẻ nói người cười. Cô thoáng thấy một bóng người to cao và quen thuộc. Như mọi người khác, bóng người đó lướt qua cô như một ảo giác. Cô đăm đắm dõi theo.
Nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của cô, nhưng nay bóng người đó đã không còn thuộc về cô nữa.
Hứa An Ly lại cúi xuống ăn cơm.
Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, mọi người đã dần rời khỏi bàn ăn. Hứa An Ly đứng dậy đi rửa hộp cơm, vẫn còn già nửa hộp cơm chưa kịp ăn, cô đành đổ đi. Một chị trung niên quét dọn đứng bên cạnh giương cặp mắt trắng dã nhìn Hứa An Ly. Thấy cô đứng im, chị ta bèn tức giận nói: “Cô thật phí phạm, phí phạm tiền bạc của cha mẹ mình. Hiểu không?”
Hứa An Ly không nhân nhượng đối đáp lại: “Có cả phần của chị nữa đấy.”
Các sinh viên gần đấy cười ồ lên. Hứa An Ly quay ngoắt người bước đi, chị trung niên nhìn theo Hứa An Ly, buồn rầu nói: “Thật chẳng hiểu các cô các cậu thời nay thế nào nữa.”
Từ hôm đó trở đi, Hứa An Ly không ra sân trường chạy nữa. Thực ra, cô không thường xuyên nhớ nhung anh ta, cũng không hối hận vì đã đổi sim điện thoại, càng không tiếc nuối trong buổi sáng gặp gỡ hôm đó, cô đã bỏ thẳng khi nghe anh ta gọi: “Ê, chuột Mickey.”
Cô chỉ muốn anh ta được hạnh phúc.
Nếu số phận không co anh ta thuộc về mình, nếu số phận quyết định phải có kết cục duy nhất, cô không thù ghét anh ta. Ngược lại, nếu yêu một người, ta phải mang lại hạnh phúc cho người ấy. Không làm phiền thế giới riêng của anh ta là việc duy nhất mà cô có thể làm.
Lương tâm khiến cho Hứa An Ly cảm thấy Thẩm Anh Xuân xứng đôi với Đường Lý Dục hơn mình. Hơn nữa, anh ta sắp tốt nghiệp, xin việc làm, cô lại không thể giúp anh ta, mà Thẩm Anh Xuân lại có thể.
Cô thấy mình thật nhỏ bé, không đáng kể.
Tình yêu là phải do hai người cùng vun đắp.
Một người không thể nuôi dưỡng nổi. Nó không được gọi là tình yêu, cùng lắm chỉ là một thứ tình cảm đơn phương.
Nếu tất cả cứ thế trôi đi, mãi mãi không gặp lại anh ta, hay dù có gặp lại đi chăng nữa thì cũng đã nhạt nhòa phôi pha, vậy cũng tốt. Người ta chẳng phải đã nói thời gian là một thấy thuốc giỏi hay sao? Đúng, Hứa An Ly hy vọng mình sẽ hờ hững đi qua bốn năm đời sinh viên, rồi lặng lẽ biến mất trong biển người đông đúc. Vài chục năm sau, cô nhận được tin anh ta đang sống hạnh phúc với người ấy. Vậy là đủ.
Sáng sớm ở “Vũ Lâm Cốc”
Những ánh nằng lọt qua kẽ lá, rắc vàng trên mặt đất. Dưới bóng cây, lác đác vài ba người đọc sách.
Hứa An Ly đứng một mình dưới một cây ngân hạnh lớn, tay giở cuốn sách tiếng Anh. Nơi đây cách sân vận động vài trăm mét. Buổi sáng ở đây có nhiều người đọc sách, nhưng đến tối, nó lại biến thành thiên đường của tình yêu. Một vài người ngồi đọc sách một mình, cũng có những nhóm ngồi đọc thành từng cặp, chẳng ai để ý đến ai.
Từ chạy bộ chuyển sang tập thể dục thẩm mỹ, như thế cũng tốt. Một Hứa An Ly cảm tính sẽ lựa chọn chạy bộ, một Hứa An Ly lý tính sẽ chọn thể dục thẩm mỹ. Nhưng cuối cùng, lý tính đã chiến thắng được cảm tính. Cô vốn là đứa trẻ cứng đầu. Nhiều khi cô tự buộc mình phải làm những việc mà mình không thích, hơn nữa còn làm rất tốt, khó khăn cũng chẳng nản lòng.
Trừ bản thân cô ra, mọi người đều có thể thấy cô thân thiện và cởi mở.
Dù thế nào, một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Chẳng ai chịu được cảnh mấy người túm tụm lại, nói mãi cái chuyện ân ân oán oán. Có lẽ thầy Chu nói đúng, chính anh tự gạt bỏ hạnh phúc của mình, chứ không phải ai khác. Sau lần nói chuyện đó, Hứa An Ly đột nhiên hiểu ra. Thầy Chu cũng trở thành một người bạn đáng tin cậy của cô. Lần đầu tiên được thầy Chu đưa tới “Vũ Lâm Cốc”, cô mới biết ở đại học B có một nơi lãng mạn như vậy. Đơn giản, đó là một nơi trũng thấp, xung quanh bồi đất cao. Về sau, theo địa hình sẵn có, người ta thiết kế nó thành công viên của trường. Nơi trũng trở thành hồ nước, xung quanh trồng các cây của phương Nam, có một không gian thiên nhiên: rừng cây và núi đá tự nhiên, có hồ nước mát mẻ, tự nhiên có những gì, ở đây đều có tất. Nó khiến cho lòng người trở nên phơi phới, tinh thần sảng khoái.
Hứa An Ly hiểu ra, từ trước tới giờ cô chưa hề yêu chính bản thân mình, cũng chưa từng gắn bó gẫn gũi với thiên nhiên tuyệt vời như vậy. Sau khi được thầy Chu đưa tới đây, mỗi sáng sớm, cô đều đến đây để tâm trạng được yên tĩnh, mọi nỗi buồn phiền đều qua đi. 
Sương sớm nhạt dần. Hứa An Ly đặt sách xuống khi đã thấy hơi mệt, rồi cô đi tập thể dục thẩm mỹ. Đây là thói quen hồi học phổ thông, dạo đó cô kiên trì tập với Hà Tiểu Khê. Nghe nói, khi cơ thể các cô gái chưa phát triển hoàn thiện, chăm chỉ luyện tập thể dục thẩm mỹ sẽ giúp c