Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
nhau sau vài năm mà vẫn thấy người kia là một nửa của mình thì không bao giờ xa rời nhau nữa. Vài năm sau, gặp nhau trên đường phố, họ đã không còn nhận ra nhau.
Cô gái nọ chính là mẹ của Thẩm Anh Xuân.
“Mẹ không tin là có tình yêu à?” Im lặng một lát, Thẩm Anh Xuân hỏi.
“Tin chứ, tình yêu có thể bồi đắp, nhưng cần phải có một môi trường khách quan. Nếu xa rời môi trường ấy thì tình yêu chỉ là khoảnh khắc của cô đơn hay chỉ là khám phá cơ thể của nhau mà thôi. Một khi hết cô đơn hay khám phá thỏa mãn rồi, tình yêu cũng tan theo mây khói thôi con ạ.”
“Chẳng lẽ mẹ lại coi tình yêu như rơm rác vậy sao?” Chẳng biết Thẩm Anh Xuân đang nhạo báng hay tán thành mẹ mình. Hay cũng có thể là đều không phải, mà cô chỉ đang nói thực lòng.
“Thế chẳng phải là con đang coi tiền bạc là rơm rác hay sao?”
Ha ha ha…
Hai mẹ con bất giác cùng phá lên cười trong điện thoại. Tuy bề ngoài họ không có điểm nào giống nhau, nhưng nhìn vào giọng điệu. thần thái, cách họ nối chuyện thì ai cũng biết họ là hai mẹ con mà chẳng cần đến kỹ thuật kiểm tra gen di truyền.
Từ Di ngả người vào chiếc ghế sô pha, nhìn Thẩm Anh Xuân cười. Thẩm Anh Xuân không rõ cô ta cười gì.
“Vì một thằng đàn ông mà vứt bỏ tình mẫu tử. Thật không đáng chút nào.”
“Bởi vậy, cho tới nay em vẫn chưa tìm thấy tình yêu cho mình.”
“Tìm làm quái gì? Còn hơn là mặt đối mặt rồi lại đi tong, lại còn bị tổn thương nữa chứ. Chẳng bằng đợi tới khi mình điều khiển được tình yêu rồi hãy nói chuyện yêu, lúc đó em vẫn hoàn toàn trong trắng, không một vết hoen ố!”
“Từ Di, em đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa, được không?”
“Em sao?” Từ Di chỉ ngón tay vào mũi mình: “Chẳng phải là chị đã đi theo anh ta hay sao? Em chẳng phản đối chị tẹo nào. Vấn đề là người ta có chịu lấy chị hay không, đó mới quan trọng.”
Không ai có thể hâm nóng, duy trì níu kéo một tình yêu đã ra đi hoặc thay đổi, nếu cô thì cũng đau đớn khổ sở. Lẽ nào không phải như vậy?
Nhưng cũng có những tình yêu có sức sống ngoan cường như cỏ dại, không thể chết dù có bị đốt cháy, bị giày xéo một cách thô bạo. Có những tình yêu lại mỏng manh như pha lê, dễ dàng vụn vỡ dù chỉ là bị va đập nhẹ.
Thời gian này, khu vườn trường đã trở thành “một vùng khói lửa”, ví von như thế cũng chẳng ngoa chút nào.
Nhiều mối tình, do chiều hướng phát triển, đã trở nên mê ly mờ ảo. Một số khác trở nên đau khổ dằn vặt, tuy bề ngoài vẫn là tình yêu nhưng họ đã thay đổi trong sâu thẳm tâm can.
Cuối cùng, tình yêu không gây cản trở cho công việc thì cùng khiến tương lai của bạn trở nên xám xịt bởi bạn quá lệ thuộc vào nó.
Vu Dương là “sư tỷ” của Thẩm Anh Xuân, yêu say đắm được bốn năm. Khi tốt nghiệp ra trường, bạn trai của cô làm việc ở Văn phòng Viễn thông Vũ Hán, cô trở thành công chức chính quyền thành phố Bắc Kinh.
“Con gái mà làm công chức, thật buồn cười quá!”
Vốn dĩ Vu Dương đang cân nhắc xem có nên theo bạn trai đến Vũ Hán không, nhưng câu nói đó đã làm tan vỡ hoàn toàn tình yêu trong trái tim cô. Tình yêu không có không gian tự do và ánh mặt trời phóng khoáng này sớm muộn cũng chết ngạt. Không ở vào thời khắc quan trọng, không đứng trước cảnh cửa lựa chọn, bạn sẽ không nhận thấy bộ mặt xấu xa và tàn độc của tình yêu.
Nó lộ ra bộ mặt thực của mình, khiến cho người ta phải khiếp sợ.
Vu Dương nhanh chóng trở thành công chức chính quyền thành phố Bắc Kinh. Về sau, cô lấy chồng người Bắc Kinh. Gia cảnh chồng cô nghèo, nhưng anh ta năng động, chu đáo, biết trân trọng tình yêu. Anh ta là kỹ sư phần mềm.
Ngày Vu Dương kết hôn, Thẩm Anh Xuân đi máy bay từ Thanh Đảo tới dự hôn lễ của cô, đó là vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Vu Dương nói với Thẩm Anh Xuân, tình yêu là một chuyện, còn kết hôn lại là chuyện hoàn toàn khác. Khi đó Thẩm Anh Xuân không thể hiểu câu nói đó của Vu Dương. Không kết hôn với người mình yêu, lẽ nào lại kết hôn với người mình không yêu?
“Tại sao?”
“Vì hạnh phúc. Những người thương yêu bạn sẽ luôn luôn quan tâm tới cảm xúc của bạn, luôn mang lại cho bạn niềm vui bất ngờ và cảm giác bình yên, trái ngược lại hoàn toàn với người bạn yêu. Với người bạn yêu, bạn sẽ không bao giờ có được cảm giác an toàn, bạn sẽ luôn phải chạy theo trái tim quay cuồng của anh ta, mà lại đánh mất đi cảm xúc và tất cả mọi thứ của bạn.”
Thẩm Anh Xuân vẫn không thể tán đồng với quan điểm của Vu Dương.
“Nếu bạn không sa vào vòng tay tình yêu, bạn sẽ mãi mãi không thể hiểu nổi thế nào là tình yêu đích thực, mình đang cần một người đàn ông như thế nào. Thực ra, hạnh phúc là một điều rất bình thường, nhưng bạn vẫn phải hiểu rằng nếu hạnh phúc được tẩm ướp bằng những gia vị như mắm muối gạo tiền thì mới có mùi có vị, mới bền lâu được. Tình yêu bên ngoài không cần những điều đó, có thể bùng lên rất nhanh nhưng cũng mau chóng nguội tàn. Trái lại, tình yêu bên trong lại rất bình thường, bình dị và mệt mỏi nhưng cũng chân thực nhất, hạnh phúc nhất.”
Cho tới nay, người bạn trai của Vu Dương vẫn chưa kết hôn. Anh luôn cho rằng Vu Dương sẽ tìm đến anh. Về sau, Vu Dương đã chủ động tìm anh, như