Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
ng là thông báo cho anh biết mình đã kết hôn. Anh không tin.
“Chúng mình còn có cơ hội chứ?” Anh hỏi.
“Không thể.”
“Anh vẫn chờ em. Hãy cho anh một cơ hội.”
“Cơ hội rất nhiều trước mắt anh. Nếu anh cứ mở to mắt để săm soi thì không lựa chọn được đâu.”
Sau khi dập điện thoại, Vu Dương từ từ rút thẻ nhớ ra khỏi điện thoại di động, vứt vào bụi cỏ đằng xa. Vật kim loại đó ánh lên sáng chói trước mắt rồi mất dạng. Một giọng nói, một con người cũng đã không còn tồn tại đối với cô nữa.
Cô cũng từng chờ chuông điện thoại kêu, nhưng giọng nói trong mỗi cuộc điện thoại đều không phải của anh ta. Khi cuộc tình vụt qua, đôi khi ta còn ngơ ngác không hiểu là chuyện gì đã xảy ra thì nó đã kết thúc rồi.
Từ buổi hôn lẽ của Vu Dương trở về, Thẩm Anh Xuân luôn nhớ tới câu nói của Vu Dương, có lúc cô nói với Từ Di, có lúc nói với Đường Lý Dục: “Đường Lý Dục, chúng mình không cần yêu nữa, như vậy sau này chúng mình có thể lấy nhau được.”
Đường Lý Dục bỗng rạo rực, dang tay ôm bờ vai Thẩm Anh Xuân, cúi đầu hôn lên môi cô. Môi anh hơi lạnh và run nhẹ nhưng lại rất mềm mại. Tiếng anh rất nhẹ, rất nhẹ: “Chỉ cần trong trái tim có tình yêu, chúng mình sẽ mãi bên nhau.”
“Với em ư?” Thẩm Anh Xuân ngẩng mặt lên, đắm đuối nhìn anh.
“Ngốc ạ!” Đường Lý Dục bẹo mũi cô.
“Có tình yêu.” Cô khẽ cười: “Chúng mình có thể mãi bên nhau ư?”
“Đúng thế.”
Cô khúc khích cười.
Anh không hiểu cô cười điều gì.
“Em cũng hy vọng như thế. Nhưng tại sao nhiều đôi yêu nhau lại không thể ở mãi bên nhau? Tại sao lại đau khổ thế lại còn chia lìa nữa.”
“Đồ ngốc. Vì họ không còn yêu nhau nữa.”
Thẩm Anh Xuân đắm đuối nhìn anh, muốn tìm câu trả lời trên khuôn mặt anh. Cô nhìn thấy niềm hạnh phúc, thật bướng bỉnh mà cũng thật mong manh như bong bóng cầu vồng, sẽ vỡ tan nếu ta chạm nhẹ vào. Cô phải giữ thật chặt. Nếu số phận không cho họ bên nhau suốt đời, cô muốn dồn nén hạnh phúc trong cả cuộc đời này vào những giây phút này. Nếu được như vậy, cô sẽ có thể rũ bỏ mọi khoảng cách: khoảng cách giữa hai linh hồn, khoảng cách giữa hai cơ thể, khoảng cách giữa hai cảm xúc. Hãy để mọi thứ vĩnh viễn là như thế.
Giữa hai điểm, đường thẳng là ngắn nhất.
Rũ bỏ hết.
“Em làm sao thế?” Đường Lý Dục bỗng nhận thấy biểu hiện kỳ lạ của cô.
“Em muốn…” Đang gục mặt trên ngực Đường Lý Dục, cô ngẩng đầu lên, quyến rũ nhìn anh.
Gió yên lặng, ánh nắng yên lặng, tất cả đều yên lặng, yên lặng như hơi thở nhẹ của cô.
“Em yêu anh! Đường Lý Dục…”
Ánh mặt trời trong như pha lê.
Ngón tay Đường Lý Dục vuốt khẽ mái tóc cô. Gió thổi tung mái tóc đen dài đen nhánh phủ lên khuôn mặt anh. Gió thổi nhẹ tà váy trắng.
Trong vòng tay anh, cô như một thiên thần đáng yêu.
“Nếu không được mãi mãi, em chỉ cần giây phút này, được không anh?”
Anh ấy là của cô
Nếu yêu một người, là vì lòng cảm kích, cô thà rằng không yêu.
Nếu thích một người, là vì trả ơn, cô thà làm người bạn tốt nhất chứ không làm người yêu.
Cảm kích, chính là không cần tình yêu của cô, có thể giải thích như vậy không?
Dạo phố là một trong những cách thư giãn mà Thẩm Anh Xuân thích nhất.
Đường Lý Dục xót xa ân hận nhắm chặt đôi mắt lại, từ giọng nói và biểu hiện của cô, anh biết, anh đã nói sai. Để sửa sai, anh chỉ có thể nói trong hoảng loạn: “Ý của anh là, em làm như vậy với anh không có giá trị.”
Kết quả, anh vẫn nhầm!
Cùng với cơ thể đang run rẩy, đôi hàng mi của Thẩm Anh Xuân cũng run theo. Câu nói này sau khi thông qua phảm xạ trong bộ não của cô đã đổi thành: “Anh không xứng đáng để em yêu.” Thẩm Anh Xuân mở to đôi mắt, nhìn anh sợ hãi.
Thật sao? Là thật sao? Trên đầu, lá cây đang phát ra những âm thanh xào xạc. Trong mắt của Đường Lý Dục lóe lên sự bất lực yếu ớt.
“Xin lỗi!” Đường Lý Dục hít một hơi thật sâu, anh không nghĩ lại như vậy.
“Anh luôn rất cảm kích trước tình yêu của em.”
Thẩm Anh Xuân không nói gì, vì thế Đường Lý Dục vẫn không biết giải thích bằng cách nào, anh nói ra những điều này, hy vọng làm cô vui, kết quả vẫn là nhầm.
“Cảm kích!” Thẩm Anh Xuân nhắm mắt lại, lẩm bẩm, những giọt nước mắt đã nhấp nhánh trong đôi mắt, cô đang cố gắng kìm hãm không để nó rơi xuống.
Nếu yêu một người, là vì lòng cảm kích, cô thà rằng không yêu.
Nếu thích một người, là vì trả ơn, cô thà làm người bạn tốt nhất chứ không làm người yêu.
Cảm kích, chính là không cần tình yêu của cô, có thể giải thích như vậy không?
Vì thế, cô đã nói ra một câu không những chói tai mà còn làm cho người ta khó mà hiểu được!
“Tiền có thể không phân biệt anh và tôi, nhưng bạn trai thì không thể!”
Đường Lý Dục nhìn thấy trên khuôn mặt của Thẩm Anh Xuân đột nhiên tràn đầy nước mắt, cảm nhận được sự tức giận thực sự trong lòng cô.
Dưới ánh nắng buổi chiều, những lá cây chia cắt thành những mảng ánh lộn xộn, loang lổ rải rác trên mặt, khiến cho biểu hiện cảm xúc của hai người nhìn lúc sáng lúc tối.
Anh và cô, mặt đối mặt, dưới bóng cây loang lổ.
Nước m