Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
hạnh phúc lại kết thúc có hậu. Anh nghĩ, em không giống như những người khác, trong suy nghĩ của anh, em mãi mãi là thiên sứ, nhưng khi thiên sứ lạc xuống nhân gian, thì cũng sẽ trở thành người thường…” Đường Lý Dục nói một cách khó khăn.
Hứa An Ly muốn an ủi anh ta, nhưng cứ mỗi khi bàn tay cô gần chạm vào người anh, cô lại nhận ra rằng, cơ thể của cô cũng cứng đớ như ướp lạnh.
“Em chưa bao giờ bỏ rơi anh… bởi vì…” Đột nhiên cô nghẹn lại, nước mắt nhạt nhòa.
“Em… đã yêu anh rất nhiêu…” Giọng nói đuối dần.
Đường Lý Dục nhìn vào ánh mắt của Hứa An Ly, anh muốn ôm chặt cô vào lòng, muốn sưởi ấm cho cô. Nỗi đau bị bỏ rơi, cuối cùng anh đã hiểu ra tất cả.
Hứa An Ly phải hít thở thật sâu, nếu không, cô sẽ bị nghẹt thở mà chết. Cô tiếp tục nói: “Đường Lý Dục, anh có biết không? Em đã nghĩ rằng, cả đời này có anh là đủ lắm rồi. Em đã nghĩ, chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi…”
Nếu như được sống lại. Nếu như tình yêu có thể bắt đầu lại từ đầu. Nếu như em và anh có thể gặp lại nhau. Nếu như không có Thẩm Anh Xuân. Nếu như anh bằng lòng…
“Nhưng bây giờ, em…” Hứa An Ly giằng tay mình ra khỏi tay Đường Lý Dục, nói rõ ràng từng chữ: “Em hận anh.”
Nếu anh ấy không thích tôi, tôi hy vọng anh ấy sẽ không hạnh phúc
Những tháng ngày cô đơn trong nước mắt đó, chỉ có vòng tay anh mới có thể đem đến cho em sự ấm áp, dũng khí và sức mạnh, để xoa dịu nỗi đau trong lòng. Chỉ có anh mới có thể cùng em ngắm những áng mây trôi cùng những chú chim bay lượn trên bầu trời kia. Những nỗi niễm ẩn khuất và những giọt nước mắt không cất thành lời của em, chỉ có anh mới thấu hiểu được.
Thời gian trôi lặng lẽ, khi mùa hạ vừa chuyển mình là đã thấy cái heo may của mùa thu. Những chiếc lá khô bay xào xạc, những hạt mưa thu cũng mang theo âm thanh tí ta tí tách gợi nhớ đến những chú chim oanh bay lượn của mùa xuân và những bông hoa nở rực của mùa hạ. Duy nhất chỉ có hoa cúc vàng là vẫn đang tươi xanh, bất kể mưa gió lạnh buốt, hoa vẫn nở rực rỡ.
Đời người thường tồn tại hai trạng thái sống và chết.
Mọi người vẫn hối hả đi trên đường, vẫn mặc những chiếc áo mỏng manh và vẫn giữ nụ cười trên môi. Những người đã từng sống ở ven biển đã sớm quen với kiểu thời tiết ẩm thấp của mùa đông và cái lạnh giá của gió biển. Hứa An Ly sống trong một thành phố nhỏ ở miền bắc nên cô không quen với kiểu khí hậu của vùng biển này. Vậy nên, dù nhiệt độ trong phòng hay ngoài trời đều trên âm độ, cô vẫn luôn cảm thấy lạnh.
Mỗi một lần đau, là một lần trưởng thành, là một lần chín chắn. Mặc dù chưa có có sự chuẩn bị, mặc dù có những vết thương lòng khó lành lại, mặc dù cô đơn tới mức vô định vô cảm, nhưng đó chính là sự an bài có ý nghĩa sâu sắc của số phận, là con đường buộc phải đi qua để lớn lên.
Khi đặt bút xuống, chợt nhớ đến bốn từ: “Vật thị nhân phi”. Còn có cả mấy câu thơ mà không nhớ ai đã viết: “Niên niên tuế tuế hoa tương tư, tuế tuế niên niên nhân bất đồng.”[1'> Phải rồi, năm nay mười bảy tuổi, sang năm đã là mười tám tuổi rồi. Ai rồi cũng bước qua tuổi mười bảy, nhưng chẳng có ai mãi mãi ở tuổi mười bảy, đó chính là chân lý của cuộc đời mà chẳng ai có thể thay đổi được.
[1'> Trích trong bài Đại bi bạch đầu ông của Lưu Hy Di. Dịch nghĩa: Năm qua năm lại hoa vẫn thế; Năm đến năm đi, người đâu còn như xưa.
Tại sao lại phải gật đầu đồng ý bừa bãi theo ý người khác chứ? Mẹ hận tôi đến nghiến răng nghiến lợi, bà cho rằng tôi bị điên khi làm một điều hết sức phi lý. Nếu như bây giờ mẹ cũng mười bảy tuổi và sống trong thời đại của tôi, thì chắc rằng, mẹ sẽ không mắng tôi là đồ điên và cũng không cắt đứt quan hệ với tôi. Ngược lại, chúng tôi sẽ trở thành những người bạn thân thiết nhất của nhau.
Chúng tôi thật sự sống ở hai thế hệ khác nhau. Chúng tôi là hai số phận khác nhau.
Có lẽ do mẹ đã rèn cho tôi quá nhiều những thói quen và sự tự do, nên chính điều đó khiến cho mẹ khó có thể chấp nhận được sự phản kháng đường đột đó. Nhưng đó có được coi là sự phản kháng hay không? Khi mà tôi lúc đó chỉ là muốn sống một cuộc sống chân thực cho chính mình dù chỉ một lần, tôi chỉ là không muốn bị người khác sắp đặt cuộc sống mà tôi không thích. Tôi muốn tự bước đi trên con đường của mình. Tôi muốn tự quyết định cuộc đời của tôi.
Nếu như tôi không biết nỗi đau của sự vấp ngã, nếu như tôi không hiểu được không phải cứ yêu là sẽ được đáp trả lại, thì làm sao có thể làm phong phú thêm cho cuộc đời buồn tẻ và tuổi trẻ giản đơn được? Làm sao có thể thấm thía được lời của mẹ: “Đàn ông không đáng tin đâu.” Chính vì bản thân tôi đã từng trải qua, nên giờ tôi mới hiểu được, tại sao trong tình yêu lại có nhiều điều mơ hồ đến vậy. Và tôi cũng hiểu, dù có yêu thật lòng, dù có yêu đến chết đi sống lại thì cũng phải buông tay nếu người ta không thật lòng yêu mình.
Buông tay, cũng là một cách yêu. Tình yêu không lời.
Nếu có thể quay trở lại, nếu mẹ hỏi tôi, tôi vẫn không hối hận với sự lựa chọn của mình. Chỉ có những người đã từng yêu, cho dù là đã chia tay