XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1491 lượt.

hôm khác đi, giờ em đang thực sự rất đói rồi.”
Vừa nói dứt lời, Hứa An Ly quay lưng bỏ đi vội vã.
Có lẽ đây là cái quay lưng khó khăn nhất đối với cô, nhưng nó cũng là quyết định đúng đắn nhất của cô. Cô đã dùng hết dũng khí để thực hiện nó, có lẽ cũng chả có được lần thứ hai như thế…
Những chiếc lá cây đung đưa lạo xạo trong gió, bên tai còn nghe được âm thanh nhè nhẹ của gió. Cô đang chạy, chạy trên con đường nhỏ dẫn vào rừng. Bản thân cô cũng không biết mình đang chạy về hướng nào. Nụ cười nơi khóe môi đã mằn mặn vị của nước mắt, thật điên rồ. Nhưng cũng chỉ khi trong lòng thấy đau khổ thì cô mới biết mình còn sống, mới thấy mình là người có tình cảm.
Đến giờ ăn cơm, ở “Vũ Lâm Cốc” chẳng có lấy một bóng người, có chăng chỉ là mấy chú chim nhỏ chuyền cành hót líu lo, rồi tất cả lại rơi vào không gian tĩnh lặng.
Cô chạy vội đến nỗi suýt chút nữa bị vấp ngã, Hứa An Ly dừng lại thở hồng hộc, chân mỏi rã rời, cô ngườiồi nghỉ tạm trên một phiến đá ven đường, lúc này cô mới trấn tĩnh lại để suy nghĩ.
Xin lỗi. Lời xin lỗi thì có nghĩa lý gì cơ chứ? Tất cả về con người đó cô đã quên hết sạch rồi, giờ lại bắt đầu lại từ đầu sao? Hay đến giờ anh ta mới phát hiện ra, cô mới là ý trung nhân tuyệt vời nhất, phù hợp với anh ta nhất?
Gió lướt nhẹ lung lay cành lá, mặt trời đã dần khuất sau núi, cảnh sắc lúc này tự dưng đẹp mê hồn, xung quanh vẫn cứ lặng im như tờ.
Hứa An Ly không biết cô đã ngồi đây trong bao lâu rồi, chỉ thấy bụng cũng đã bắt đầu đói cồn cào và réo ầm ĩ. Lúc này, cô mới đứng dậy, chầm chậm đi về phía trước. Cô vừa đi vừa cúi đầu suy ngẫm, suy đi tính lại, tự vấn lương tâm, nhưng vẫn chẳng có được một câu trả lời tốt nhất cho chính mình.
Cô như kẻ một mình lang thang đi tìm tình yêu giữa đất trời bao la rộng lớn.
Đường Lý Dục ngồi trên chiếc ghế đá bên vệ đường, ngả lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, không củ động. Trước mặt mọi thứ như đang quay vòng quanh, bốn phương tám hướng không biết khi bước chân dừng lại thì sẽ lên thiên đường hay bước xuống địa ngục. Đời người cứ luôn luôn phải suy nghĩ giống như giải bài toán về cuộc đời, không biết nên chọn đáp án nào khi có quá nhiều đáp án, và băn khoăn không biết chọ rồi thì là đúng hay sai, là vui hay buồn, là đau khổ hay hạnh phúc?
Tình yêu của cô, khối óc của cô, tất cả như đều ra đi hết rồi…
Hối hận chăng? Không, nếu như cô không làm gì thì đó mới chính là sự hối hận.
Chỉ có điều là, Đường Lý Dục không bao giờ nghĩ tới, anh ta cứ nỗ lực theo đuổi, nỗ lực để có được tình yêu, nên mới thành ra như vậy. Không phải là anh ta chưa từng nghĩ đến sẽ có kết cục như thế, nhưng cái kết cục này khiến cho anh ta cũng thực sự không ngờ…
Đi được một lúc lâu, Hứa An Ly phát hiện ra cô đang quay trở lại chỗ cũ, vẫn con đường lúc nãy, dù đi mãi đi mãi thì cuối cùng cũng là đi lòng vòng, từ đầu đến cuối, từ cuối đến đầu.
Tình yêu có phải cũng như vậy không?
Hóa ra, anh ta vẫn còn ở đó. Và cô cũng trở lại đó.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nhìn ra phía trước, vô tình thấy Đường Lý Dục vẫn đang ngồi ở đó, Hứa An Ly nhẹ nhàng đến trước mặt anh ta. Có lẽ, cuối cùng cô cũng không thoát được khỏi anh ta, đây đúng là vận mệnh kể từ ngày hai người họ bắt đầu quen biết nhau. Cô không thể thay được số mệnh ông trời đã định cho hai người, nên đành phải chấp nhận nó thôi. Giống như vừa nãy, cô nghĩ rằng, cô chạy đến “Vũ Lâm Cốc” và không bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp anh ta ở đó, rốt cuộc thì điều đó cũng xảy ra.
Ai có thể thoát khỏi số mệnh đã định? Cô cũng không phải là ngoại lệ.
Cứ ở bên cạnh anh ta thì liệu anh ta có tiếp tục làm tổn thương đến mình không? Chẳng lẽ đây là bi kịch cuộc đời cô không thoát ra được? Chẳng ai có thể trả lời giúp cho cô, trừ ông trời.
“Nhìn thấy bộ dạng và kết cục của anh như thế này, em chắc hả hê lắm nhỉ?”
Câu nói đó phát ra từ kẻ ngồi bất động trên ghế, mắt vẫn nhắm nghiền, khiến cho Hứa An Ly giật cả mình. Cô nhìn chằm chằm vào anh ta.
Một làn gió nhẹ khẽ lướt qua làn tóc, thổi mấy sợi tóc mái trên đầu anh ta bay bay, để lộ khuôn mặt tuấn tú và đôi lông mày đen rậm.
Hứa An Ly vội lấy tay che miệng, mắt vẫn ngắm nhìn anh ta đắm đuối, như thể nửa tâm hồn của cô đã bị đánh cắp mất rồi.
Cô đau vì anh ta, vậy anh ta có vì cô mà đau khổ không? Chắc là không, nỗi đau của anh ta là do người con gái khác gây ra.
“Đủ rồi!” Hứa An Ly tức giận ngắt lời Đường Lý Dục. Giữ nguyên thái độ đó, cô tiếp tục lấy hết dũng khí nói với anh ta: “Đúng thế, em quay lại là để nhìn cái bộ dạng đau khổ của anh đấy, thấy anh như vậy quả thật trong lòng em vui mừng khôn tả, em nói như vậy, anh thấy vừa lòng chưa?”
Đúng thế, cô hận anh ta, hận anh ta lừa dối cô, nhưng không cho cô biết, còn cho rằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, vẫn cứ tiếp tục qua lại với cô.
Cô không hối hận vì sự lựa chọn của mình. Cô hận anh ta, sự việc đã thành ra như vậy, mà ngay đến một lời giải thích cũng không có. Mối quan hệ giữa cô và anh ta chẳng khác nào chiếc áo cũ mặc chán rồi bỏ. Cô làm sao có thể không hận một kẻ tuyệt tình