Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
thì mới hiểu được thế nào là tình yêu. Không có tuổi xuân thất bại không rực rỡ, không có nỗi đau mất mát, cũng không có sự tang thương.
Tôi không cần một bến đỗ, nhưng đâu phải cuộc đời mãi lênh đênh?
Tôi không muốn sống trong đau khổ, nhưng đâu phải cuộc đời mãi lênh đênh?
Tôi không muốn sống trong đau khổ, nhưng đâu phải cuộc đời là viên kẹo ngọt ngào bất tận?
Bởi vì tôi nhìn thấy niềm hạnh phúc của anh và cô ta, tôi mới nhớ lại, trước đây tôi và anh cũng đã từng có những phút giây ngọt ngào như vậy.
Khi tôi trông thấy anh và cô ta tay nắm chặt tay, tôi chợt nhận ra rằng giữa tôi và anh mọi thứ đã trở thành quá khứ và không thể quay lại được nữa.
Những ký ức về anh cứ mãi đọng lại trong tâm trí và trong trái tim đau xót của tôi.
Anh là nhân chứng cho tuổi xuân của tôi.
Anh là một trong những bông hoa nở trong những tháng ngày rực rỡ của tôi.
Anh là điều mà giá như mà tôi không có.
Anh mãi mãi là tuổi mười bảy của tôi.
Nếu thời gian có quay trở lại, tôi vẫn sẽ như trước đây, đứng bên đường, ngắm nhìn anh từ xa. Anh đi về phía tôi, mỉm cười với tôi rồi nắm chặt tay tôi, trêu trọc tôi, rồi giận hờn và rời xa tôi mà không nói một lời …
Bởi vì anh mà vết thương của tôi mới thẳm sâu như vậy.
Ngày 8 tháng 11 năm 2003 – Nhớ cậu, Tiểu Khê
Thu đã sang từ lâu, nhưng cảm nhận vẫn chưa rõ ràng. Nếu như ở thành phố của miền bắc, thì mùa này đã là mùa đông phủ đầy tuyết rồii. Ở đây vẫn ấm áp. Nhưng mỗi khi ngước mắt lên nhìn bầu trời hoặc ngắm những cây xanh đang nở hoa, tôi mới có thể cảm nhận được rất rõ sự bao la của bầu trời và sự cô đơn của những cây cổ thụ, nó giống như nỗi lòng của mình vậy.
Trong nháy mắt, mùa hè vừa qua đi, nhưng trước mắt tôi giờ đã là mùa đông tuyết trắng. những chú chim ẩn mình sau những cành cây xum xuê lá, những bông tuyết trắng từ trên bầu trời xa xăm bay xuống, lấp đầy khoảng trống. Những chú chim nhỏ mang theo chim con bay từ miền bắc sang miền nam tránh rét, để lại những tiếng kêu cô độc, khiến cho con người không thể không nhớ đến những kỉ niệm xưa. Tôi bỗng chợt nhớ ra, không biết đã bao lâu rồi, Tiểu Khê không ở bên cạnh mình. Mình cũng rất lâu rồi không nhớ tới cậu. Vì một người mà cố quên cậu, rồi cũng vì một người mà nhớ đến cậu. Tiểu Khê, có phải cậu cũng nhớ mình như vậy không?
Là suy nghĩ có phần hơi áp đặt, suy nghĩ bối rối, thậm chí muốn khóc.
Ha ha, có phải vì những lời lẽ văn thơ này mà cậu sẽ cho rằng tớ đang u sầu không? Có lẽ cũng có một chút.
Từ trước tới giờ, ngoài cậu ra chưa có ai mắng tớ như vậy. Tiểu Khê, mình xin lỗi. Mình vẫn muốn được tiêu tiền của cậu dù có đôi lúc là lãng phí, vẫn muốn bị cậu mắng một lần, cậu càng mắng tớ như vậy, trong lòng tớ lại càng thấy dễ chịu.
Cảm giác thật lạ lùng! Cậu mắng chẳng sai chút nào. Thời gian qua, tớ thực sự rất ít nhớ cậu. Tớ cứ tưởng rằng mình đã quên cậu rồi. Nhưng tớ phát hiện ra một điều tệ hại là những khi buồn, tớ vẫn nhớ tới cậu.
Tớ cứ ngỡ rằng, tớ có thể quên được cậu một cách nhẹ nhàng giống như quên đi một quãng thời gian trong quá khứ. Một đồ vật đã dùng qua, không để lại một dấu vết nào. Những bỗng một hôm, giống như một trang giấy trắng do không cẩn thận đã bị ướt, và những nét chữ chìm kia bỗng nhiên lại hiện lên. Đồ vật cũ sẽ để lại dấu vết của quá khứ, quần áo cũ sẽ để lại mùi vị cơ thể của ngày hôm qua, tình bạn cũ sẽ khiến người ta cảm nhận được mùi vị mồ hôi và mùi hương cơ thể nồng ấm của cậu trong lòng bàn tay tớ.
Tớ đã không giữ đúng lời hứa của mình, đã phản bội cậu, làm cậu thất vọng. Nhưng cậu cứ mắng tớ đi! Cậu nên mắng tớ một trận từ lâu rồi mới phải. Nếu như cậu sớm mắng tớ từ lâu thì chưa biết chừng chúng mình sẽ không xa nhau như thế này. Haizz! Mà thôi không nói đến những chuyện này nữa, vì nói đến nó sẽ lại thấy đau lòng.
Thôi nói sang chuyện khác vậy. Cậu sống ở thủ đô Bắc Kinh thế nào? Sống ở thành phố nơi mà các vị hoàng đế đã từng sống, chắc cậu cũng cảm thấy mình có được sự cao quý và tôn nghiêm của hoàng thân quốc thích nhỉ? Cậu đã quen hết chưa?
Còn nhớ một năm trước, chúng mình còn thề với nhau, sẽ cùng thích một anh chàng đẹp trai, sẽ cùng học một trường đại học, sẽ tiếp tục ngồi cùng bàn, sẽ cùng lấy một người đàn ông làm chồng. Vậy mà giờ đây chúng mình đã xa cách ngàn trùng.
Liệu đây có phải là sự trưởng thành không?
Chỉ trong một đêm, chúng ta đã không còn ở cái tuổi hồn nhiên nữa. Chỉ trong một đêm, chúng ta bắt đầu phải ngẫm nghĩ lại những việc mình đã làm ngày hôm qua. Suy nghĩ ấu trĩ, hành động trẻ con, còn nói mẹ chúng mình chẳng có tuổi xuân, trách thầy giáo chúng mình là cổ lỗ sĩ, coi cái nháy mắt là lời thề non hen biển, cho rằng tình yêu là tất cả. Thực ra, tình yêu chỉ là cái hôn trộm, đau khổ nhưng hạnh phúc.
Không có cậu, mình cũng không nhớ là đã từng mỉm cười hay chưa, mà cho dù là có cười, thì mình cũng không biết trong lòng mình có thực sự vui hay không? Giống như không có nước mắt rơi không có nghĩa là chưa từng khóc.
Cậu dạy cho tớ biết suy nghĩ khi trưởng thành, cậu dạy cho tớ