Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1737 lượt.
tuyệt nghĩa như thế chứ? Cô làm sao có thể đối mặt với anh ta mà cười cười nói nói cứ như không có chuyện gì xảy ra được?
“An Ly, em còn nhớ điều em nói với anh, anh không vui thì em cũng không vui, giờ anh đang không vui mà em thật sự đang vui sao?” Đường Lý Dục cuối cùng cũng từ từ mở to đôi mắt nhìn Hứa An Ly. Với câu nói đầy hàm ý đó, anh ta dường như không để ý chút nào đến thái độ của Hứa An Ly.
Nhìn Hứa An Ly một hồi lâu mà không thấy cô nói câu nào, anh ta đành tự giải thích: “An Ly, em là một cô gái trong sáng, thánh thiện, cho nên anh muốn được ở bên cạnh em một lúc, nhưng anh không muốn cả hai cứ im lặng không nói câu nào, anh chỉ muốn tâm sự với em một chút thôi, có được không? Khi ở bên cạnh em, anh thực sự cảm thấy trong lòng được thanh thản, nhẹ nhõm, không ưu phiền, không đau khổ, rất dễ chịu và thoải mái…”
Hứa An Ly từ từ nhắm mắt lại, đôi lông mày nhíu lại, cố ngăn không cho nước mắt trào ra.
Hòa hợp với anh thì có nghĩa lý gì cơ chứ? Em mãi mãi vẫn là kẻ không thể đem đến tình yêu đích thực cho anh. Mãi mãi không thể yêu nhau một cách say đắm, cuồng nhiệt được. Có phải vậy không?
Một lúc sau, Hứa An Ly từ từ mở mắt ra và nói với Đường Lý Dục một câu mà cô không tin rằng bản thân mình lại có thể nói ra được câu nói đó: “Anh sai rồi, con người ta có thể thay đổi, đó là Hứa An Ly của ngày trước, còn bây giờ Hứa An Ly đã không còn như những gì anh nghĩ. Hứa An Ly giờ biết ghen ghét, biết tức giận, biết chửi bới và nhiều thứ khác nữa.”
Đường Lý Dục thực sự thấy bất ngờ.
Anh ta đứng bật dậy, tiến gần về phía Hứa An Ly, khuôn mặt có phần phẫn nộ, khác hẳn với thái độ vừa nãy của anh ta.
“Hóa ra vậy, từ bao giờ em thay đổi như vậy? Thời gian có ba năm, quả đáng để người khác phải ngưỡng mộ.”
Hứa An Ly có định trốn cũng chả kịp, Đường Lý Dục đưa tay xoa xoa lên đầu cô giống như hồi cấp hai, anh ta thích làm tóc cô rối bù lên, nhìn trông ngồ ngộ và nó cũng khiến anh thấy buồn cười. Giờ đây, anh ta lặp lại hành động đó lần nữa, cô vội né sang một bên, tránh để anh ta chạm vào người mình.
“An Ly, em biết không? Anh rất nhớ những ngày có em ở bên, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Nếu như con người ta không lớn lên có phải tốt hơn không? Nhưng đáng tiếc là chúng vẫn cứ lớn lên hằng ngày, và những gì đã qua cũng không quay trở lại.”
“Anh nói xong chưa?”
Cô không muốn tiếp tục nói chuyện thêm một giây một phút nào nữa, bây giờ nói ra những lời lẽ đó còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Tốt xấu, vui buồn hay căm hận? Dù là cảm xúc gì cũng đều vô nghĩa cả rồi. Hứa An Ly nhìn Đường Lý Dục rồi quay lưng bỏ đi. Tiểu Khê nói quả không sai, cô đúng là kẻ yêu đến mê muội. Chẳng phải chính anh ta đã khiến cô thành ra như thế sao. Nhưng cô quả thật cũng là một người vĩ đại, chịu đau khổ mà không nói ra một tiếng nào.
Anh ta với tay ra nắm lấy cổ tay cô kéo lại, ôc tránh, nhưng anh ta vẫn nắm lấy bằng được. Cuối cùng thì bàn tay cô cũng nằm gọn trong tay anh. Thật lạnh lẽo!
Anh còn nhớ bàn tay cô trước đây rất ấm, lúc nào cũng ra mồ hôi, kể cả mùa đông. Bàn tay ấy giờ sao lạnh thế, lạnh đến nỗi thấu tận trái tim anh.
“Bất luận là thế nào, An Ly, xin em hãy nhớ, anh không bao giờ quên em, từ trước đến giờ vẫn vậy. Em luôn ở trong trái tim anh, giống như một nàng thiên sứ trong sáng, thuần khiết, đẹp rạng ngời…”
Những lời nói ấm áp, ngọt ngào của ngày xưa, dáng hình quen thuộc mà cô chẳng bao giờ quên được, một vẻ đẹp đầy mê hoặc… Tất cả vẫn giống như cái ngày đầu tiên cô nhìn thấy anh ta. Trong vài giây, đôi mắt cô bỗng trở nên đờ đẫn.
Hứa An Ly không muốn xen vào chuyện tình cảm của người khác, mặc dù kẻ thứ ba thực sự ngang nhiên trở thành kẻ thắng cuộc ở vị trí số một, còn cô thì lại trở thành kẻ thứ ba bị mọi người lên án.
Đời người có những chuyện nực cười như vậy đấy, thiên sứ bị vu oan trở thành ác quỷ, ông trời có lúc cũng không có mắt, đạo lý cũng có lúc lu mờ, đổi trắng thay đen.
Cho nên, lúc này, ngoài việc bỏ đi, cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Đi thôi, đi càng nhanh càng tốt, đi sớm lúc nào tốt lúc đấy, rời xa khỏi anh ta, mãi mãi rời xa anh ta. Anh ta sẽ không bao giờ thuộc về cô, trước đây cũng vậy, sau này cũng vậy.
Hứa An Ly! Mày đừng có nằm mơ nữa! Mày hãy mau mau tỉnh lại đi!
“Xin lỗi, em đã thích một người, em không muốn người đó hiểu lầm.”
Cô đi lúc này là sự lựa chọn đúng đắn nhất, đấy là kết thúc tốt đẹp và thích hợp cho cả hai. Đường Lý Dục nắm lấy tay Hứa An Ly, siết chặt, ánh mắt anh nhìn cô có chút giận dữ.
Hóa ra là như vậy! Anh còn cố gắng vì cô, lại còn thấy có lỗi với cô nữa chứ!
“Có thật không? Có phải đấy chính là nguyên nhân khiến em bỏ rơi anh, giờ em đã có người yêu, cho nên gọi điện thoại em không nghe máy, em trốn tránh anh. Gần đây có phải em luôn ở bên Tần Ca phải không? Đừng nghĩ là anh không biết gì!”
Hứa An Ly tròn mắt ngạc nhiên, cơ thể bất động.
Đường Lý Dục anh ta còn mặt mũi để nói với mình những lời này sao, thật sự là quá hồ đồ.
“Anh ta tốt hơn anh, anh ta có tương lai, tiền đồ xán lạn, có