Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.

thể kiếm được rất nhiều tiền! Em nhìn người cũng chuẩn đấy chứ, mới đến đại học B có vài ngày mà em đã thu phục được một anh chàng nổi tiếng. Hứa An Ly, đến giờ anh mới biết rằng em có bản lĩnh ấy đấy?”
Hứa An Ly nhìn Đường Lý Dục ánh mắt ngạc nhiên, giống như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Vài lần, cô đã định ngắt lời anh ta, nhưng anh ta nói quá nhanh khiến cô chẳng còn cơ hội nói. Vẫn bám chắc lấy đôi bờ vai của cô, Đường Lý Dục tiếp tục lớn tiếng: “Được rồi, Hứa An Ly, anh biết tình cảm của em và anh ta, cho nên em mới quên anh. Em đến trường đại học B, cũng chẳng nói với anh câu nào, là bởi vì em đã có ý định kết thân với anh ta từ lâu rồi. Vì sao thế, em sợ anh làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai người, sợ anh mắng em? Em chẳng phải là vẫn muốn học tập tại BW sao? Sao em không theo đuổi ước mơ của mình? Em đã ghét anh, hận anh vì không để ý đến em thì em còn đến trường đại học B để làm gì!”
Anh ta càng nói càng tức giận!
“Hứa An Ly! Cô trọng tình hơn là trọng bạn!”
Hứa An Ly đần mặt ra!
Giống như trước đây, cứ mỗi lần không vui anh lại nỗi áu với cô, cô chỉ biết đứng đó cho anh mặc sức trút giận lên đầu… Nhưng giờ đây, đã không còn là ba năm về trước nữa.
Anh ta không còn biết sợ ai! Anh ta có thể ngang ngược vô lý như vậy!
Đường Lý Dục, anh điên rồi sao?
Gửi cho anh bao nhiêu tin nhắn, anh có hồi âm không? Khi em đứng ở sân bóng rổ chờ đợi anh, đợi đến tận khuya, anh đã ở đâu chứ? Anh có người con gái khác, anh cũng không nói với em một câu, tất cả những điều này em có thể tha thứ. Nhưng điều em không thể tha thứ được chính là việc Đường Lý Dục anh và Thẩm Anh Xuân lại có thể thân mật quấn lấy nhau ngay trước mặt em…
Em đã chờ đợi ba năm, ba năm ấy em luôn mơ đến ngày chúng ta hội ngộ. Còn anh, anh đã có người yêu. Mặc dù anh có gửi thư cho em, nhưng trong thư anh cũng đâu có nói, đâu có nhắc gì đến cô ta. Anh có ý gì vậy? Giờ đây, sau khi đã chia tay, bị người ta đá, anh lại còn dám đến chất vấn em!
Đường Lý Dục! Anh là kẻ đạo đức giả, là kẻ ích kỷ!
“Được!”
Hứa An Ly hít một hơi thật sâu, nước mắt đã dâng lên nơi khóe mắt, hàm răng phát ra những âm thanh lách ách. Thực ra cô đã muốn chôn vùi tất cả thật sâu trong lòng, nhưng Đường Lý Dục đã khiến cô phãi nói ra!
“Em nói cho anh biết, vì sao em không muốn quan tâm đến anh! Vì em không thể quan tâm đến anh! Em không có đủ tư cách để quan tâm đến anh!”
“Anh! Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại không như thế!”
Cô gào lên, ngập tràn trong nước mắt. Đã đến lúc này rồi, còn gì phải che giấu nữa chứ?
“Em không cao quý như cô ta, không xinh đẹp như cô ta, thân thế cũng không bằng cô ta. Mẹ của cô ta là tỷ phú, bố của cô ta là đại sứ, còn mẹ của em chỉ là một giáo viên bình thường không thể mang đến cho anh vinh hoa phú quý! Không thể mang đến cho anh một tương lai tốt đẹp. Vì thế, khi yêu cô ta, anh đã không hề nói cho em biết. Còn em, em giống như một con ngốc yêu anh say đắm, ngu dốt chờ đợi anh. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy anh và cô ta…”
Cô hít một hơi thật sâu, cắn chặt môi, trong lòng quặn thắt! Mở miệng nói tiếp, đằng nào thì anh ta cũng muốn biết, chi bằng nói ra tất cả cho anh ta nghe, như vậy trong lòng cô cũng sẽ dễ chịu hơn.
“Để được ở gần anh, em và mẹ đã cãi nhau, xa cách với cả Hà Tiểu Khê! Vì anh…”
“Nếu như anh nói, anh cũng đã thật lòng yêu em, em có tin không?” Giọng nói của Đường Lý Dục như mưa thu rả rích không còn sức.
Hứa An Ly cười lạnh một tiếng.
“Em tin chứ! Nhưng em cũng tin rằng, sau khi gặp cô ta, chắc chắn anh sẽ quên đi cái thứ tình yêu này, lẽ nào không đúng vậy sao?”
Đột nhiên anh ta không còn gầm lên nữa. Giống như biến thành một con người khác, anh lặng lẽ buông một tiếng thở dài. Khí thái sắc nhọn và mạnh mẽ lúc nãy đã không còn, thay vào đó là một bộ dạng hoàn toàn bất lực và kiệt sức, giống như một đứa trẻ đang cần sự che chở và bảo vệ.
“Anh rất muốn được ra nước ngoài để tu nghiệp, nhưng không phải bằng cách lợi dụng tình cảm của cô ấy…”
“Anh không lợi dụng tình cảm của cô ấy, nhưng anh đang lợi dụng sự yếu đuối, lương thiện, trong sáng, trái tim như thiên sứ của em…”
“… Xin lỗi em!”
“Một lời xin lỗi có thể giải quyết tất cả mọi thứ đang xảy ra, có thể xóa bỏ quá khứ, có thể khiến em vui vẻ trở lại như trước đây sao?”
Không phải là anh đang nắm chặt cánh tay cô, mà là cô đang rung lắc cánh tay của anh, không ngừng chất vấn.
Đường Lý Dục đưa tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt của Hứa An Ly, nhưng đã bị cô gạt phăng đi, cô không cần một sự cảm thông như vậy!
Cô sẽ xem như từ trước đến giờ chưa từng gặp anh. Rất lâu, cô mới ngừng khóc, mới nguôi nỗi buồn khổ. Cô muốn rời khỏi anh với một nụ cười trên môi.
Anh ta mới là người đáng phải khóc, phải hối hận. Anh ta mới là người đáng bị dằn vặt!
“Sao đến em cũng ruồng bỏ anh? Những ngày này, mọi người đếu nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, kiểu như vui mừng trước tai họa của người khác. Trong thực tế, nhiều người đều có chung một tâm lý, họ không muốn nhìn thấy một tình yêu