Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
cô cũng thấy mơ hồ, cũng thấy đau đớn! Cô cũng muốn thu mình lại, bởi vì cô biết rằng trái tim anh ấy không dừng lại ở nơi cô, cứ coi như giành lại được thì cũng có nghĩa lý gì đâu? Tất nhiên, nếu những người bạn cùng phòng ký túc coi cô là kẻ ngốc nghếch trong tình yêu, thì cô cũng chẳng phản đối, bởi có khi họ nói cũng đúng! Nếu như là người khác, thì chắc chắn sẽ hành xử kiểu như “không ăn được thì đạp đổ”, “mình mà không có được thì người khác cũng đừng hòng có được”. Cuối cùng, cả hai cùng bị thương! Cá chẳng còn lưới cũng chẳng lành!
“Em coi anh như người anh tốt nhất của em nên mới hỏi vậy”
Nhìn thấy trên mà hình điện thoại hiện chữ “Chuột gạo”, Đường Lý Dục liền mở ra xem. Ngoài cửa sổ, đã là mùa đông lạnh giá, nhưng mùa đông ở đây không có tuyết trắng, cũng không có những bông hoa tuyết rơi. Cỏ xanh đã dần ngả màu, xuất hiện sự lụi tàn và khô úa của mùa đông.
“Anh đang học cách quên cô ấy…”
Đường Lý Dục từ từ nhằm mắt lại, mím chặt môi, bỗng một giọt nước mắt từ khoé mắt lăn xuống.
Đã từng, trong những đêm dài đó, chỉ có nụ cười của Hứa An Ly, chỉ có nụ cười như thiên thần của cô ấy mới có thể soi sáng bóng đêm. Chỉ có nụ cười từng như thiên thần của cô ấy mới có thể làm cho tuổi xuân của anh tràn trề màu sắc.
Cô là một cô gái thuần khiết và sống nội tâm. Hai người cùng học trong một ngôi trường xa xôi ở miền bắc. Trong suốt những năm học cấp hai và cấp ba, cô luôn dùng ánh mắt thân thiện và mạnh mẽ để chống đỡ cái khoảng trời đã từng đổ nát tan hoang của anh, cô đữ từng là tất cả hy vọng và niềm vui của anh. Còn nhớ cây bạch dương trên dốc núi phía sau trường không? Những lúc căng thẳng hoặc không vui, anh đều ra đó và khóc một mình. Còn cô, mỗi lần như vậy, cô đều lặng lẽ bước theo anh, cùng anh thở dài, cùng nhìn về phía xa xăm, về phía thành phố đèn hoa rực rỡ.
Bất kỳ một người đàn ông nào cũng đều thích cô ấy, thích sự nhẹ nhàng mềm mại và sự mạnh mẽ của cô ấy. Bất kỳ một người đàn ông nào cũng thích cô ấy, bởi sự thân thiện, thuần khiết và được lòng người của cô ấy. Ở bên cạnh cô ấy, không hề có áp lực, không hề cảm thấy bị trói buộc. Ở bên cô ấy, có thể yên lặng suy tư, có thể than vãn, có thể hành động như kẻ điên, có thể coi cô ấy như người tri âm tri kỷ, có thể trút nỗi bực dọc trong người…
Cô ấy là một người tốt nhất trên đời này, trong sáng như thiên thần, ấm áp như ánh mặt trời. Cô luôn mang lại sự ấm áp cho anh, khiến anh từ mọt người mất hết sự tự tin lấy lại được niềm tin vào cuộc sống, anh như được chắp thêm đôi cánh vậy
Vậy cho nên, Hứa An Ly đã chặn đường Thẩm Anh Xuân khi cô ta vừa ra khỏi lớp. Chuyện này cũng chẳng có gì là lạ, chỉ là Thẩm Anh Xuân luôn dùng mắt để cảnh giác Hứa An Ly và tất nhiên cũng kèm theo hàm ý coi thường. Tất cả đều vì một người đàn ông, một người mà cả hai đều khó quên.
Thẩm Anh Xuân không hiểu nổi vì sao Hứa An Ly có thể biến từ thể bị động sang thể chủ động. Nếu đoán không nhầm thì chắc là muốn thông báo cho cô một kết thúc có hậu chăng? Đối với kiểu khiêu khích như vậy, cô cũng quyết không mềm yếu, vì cô đã sớm chuẩn bị cho mình cách đối phó với tình huống khiêu khích này rồi. Cho dù là kẻ bại trận, cũng phải chứng tỏ sự cao sang của kẻ mạnh.
Cô ấy rốt cuộc cũng đã cướp đi Đường Lý Dục từ tay mình và trở thành người thắng cuộc. Thế thì giờ đây, Hứa An Ly đến trước mặt mình để muốn khoe khoang thành tích thắng lợi đó hay sao?
“Đường phu nhân, chúc mừng cô, cô đã thắng.”
Chắc do quá hồi hộp, nên sau khi nói xong câu đó một hồi lâu, Thẩm Anh Xuân mới phát hiện ra bên cạnh Hứa An Ly còn có Tần Ca cũng đang ngơ ngác nhìn hai cô. Anh bị Hứa An Ly độ nhiên kéo tới, hỏi cô chuyện gì thì cô chỉ nói là giúp cô ấy chút việc. Trong lúc Tần Ca cũng đang hồi hộp không biết phải làm thế nào, bỗng Hứa An Ly nói: “Thẩm Anh Xuân cô đừng nhìn người khác lệch lạc như thế. Cái cách nhìn người xưa nay của cô vẫn luôn là như vậy, rất hợp với phong cách của những người có tiền như cô, luôn đứng cao hơn người khác. Hôm nay, tôi đến tìm cô, không phải là để bàn về chuyện thẳng thua, ai đúng ai sai, vì nó chẳng có ý nghĩa gì cả”
Thẩm Anh Xuân nhìn Hứa An Ly một cách đầy khiêu khích. Ha ha, không ngờ cô ta cũng cao ngạo như vậy
Sau mấy giây lặng người, Thẩm Anh Xuân cau mày, dùng những ngôn từ sắc bén thường thấy của cô để đáp trả: “Vậy cô muốn nói chuyện gì? Tôi nợ cô hạnh phúc? Hay là nợ cô đàn ông?” chưa kịp chờ Hứa An Ly trả lời, Thẩm Anh Xuân nói tiếp: “Cái loại con gái vâng vâng dạ dạ như cô, bị đàn ông đá là chuyện quá bình thường, không đá mới là lạ. Hơ! Đã hiểu vì sao bị đá chưa?”
“Đủ rồi!” Hứa An Ly gầm lên ngắt lời Thẩm Anh Xuân.
Cô không phải là đến đây để thảo luận với người thứ ba về cái chủ đề nhạt nhẽo đó, cũng không muốn nghe những lời lăng mạ đó.
Đúng là gà cãi nhau với vịt, kẻ tám lạng người nửa cân.
Sắc mặt của Hứa An Ly lúc đỏ lúc trắng, hối hận vì đã nhiều chuyện, nhưng sự việc đến nước này, có muốn rút cũng chẳng kịp nữa, chỉ còn cách đâm lao phải theo lao thôi
Cô dùng sức kéo Tần Ca lại gần mì