Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.

nói gì, đầu óc hoàn toàn trong trạng thái cứng đơ, không theo suy nghĩ mình sắp đặt.
Một hồi lâu, tay Tần Ca buông khỏi người Hứa An Ly.
Nhìn thấy trên khuôn mặt Tần Ca một nỗi bi thương đến khó tưởng tượng, giống như một đứa trẻ vừa gây chuyện, chỉ muốn tìm đường bỏ chạy. Trong cái khoảng khắc chân cô bước đi, cô nghe thấy sau lưng cô có tiếng nói: “Chờ một chút!”
Chân Hứa An Ly như có dòng điện hút lại vậy, cô từ từ quay đầu lại.
Tiếng Tần Ca hơi khàn: “Em nói cho anh, làm thế nào mới có thể moi được anh ta ra khỏi trái tim em, để anh gieo hạt giống của mình vào trong đó? Anh không muốn mãi mãi trở thành người thay thế của anh ta, có được không?”
Cô lúng túng nhìn anh. Cái ánh mắt lo sợ ấy cũng không hẳn là lạnh lùng và xa cách. Bóng của hai người in xuống mặt đường thật gần.
“Sự thay thế đã kết thúc rồi”
“Kết thúc?” anh ủ rũ nhắc lại. Rất lâu sau, anh lại nói: “Cứ coi như là trò chơi, cũng không thể để em quyết định một mình, ít nhiều cũng phải nghe ý kiến của anh chứ?”
Cô đảo đảo con mắt.
“Thế này đi..” anh thở dài một tiếng “Nếu em đã ghét anh đến vậy thì để cho công bằng, hãy cho anh thời gian một học kỳ, để anh được ghét em và dể em cũng nếm thử mùi vị bị anh ghét”
“Được!” cô gật đầu đồng ý mà chẳng cần suy nghĩ.
Cô quay người bước đi như chú thỏ đang chạy trốn.
Anh nhìn theo bóng cô đang khuất xa dần, bật cười khanh khách.






Đa tình luôn bị phũ phàng
Giống như ôm Tiểu Khê, giống như ôm… Giống như ôm bất kỳ một người bạn cũ nào, ôm những khoảng thời gian đã mất. Khi ngoảnh lại nhìn, nó đã thành quá khứ.
Nếu không có sự “cố gắng” của Hứa An Ly, cũng sẽ không có cái kết quả gương vỡ lại lành giữa Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân. Cho dù cô cảm thấy làm như thế không những khiến mình bị xúc phạm vô cùng, mà còn không công bằng với Tần Ca. Nhưng lúc đó, thì không còn cách nào khác và cũng chỉ có Tần Ca mới giúp được cô chuyện đó, chỉ có anh mới có thể cho cô làm một người “thanh cao thuần khiết” trước mắt Thẩm Anh Xuân. Rửa sạch nỗi nhục!
Như vậy, có phải là Hứa An Ly luôn có ý nghĩ gột rửa tội danh kẻ thứ ba không?
Đúng vậy, bởi cô muốn sống yên ổn.
Hứa An Ly đồng ý một cách nhạt nhẽo.
Vui hay không vui cũng chẳng quan trọng, sự việc đã vậy, cô cùng chẳng thể quyết định hết được. Số phận là một tấm lưới mà mình không nhìn thấy, mà chính bản thần mình lại là người trong tấm lưới. Đối với việc của Thẩm Anh Xuân và Đường Lý Dục, cô cũng đã làm hết những điều nên làm, nói cách khác là đã cố gắng hết sức rồi. Hành động của Hứa An Ly có thể được dùng từ cao thượng để hình dung. Tóm lại, cô không cảm thấy nợ ai điều gì, còn việc người khác đối với cô như thế nào cũng không còn quan trọng nữa. Trải qua bao nhiêu sóng gió như vậy, cô không muốn mình sống trong cảnh sóng to gió lớn mãi như vậy nữa.
Trong bữa ăn, ngoài việc cắm cúi ăn ra, Hứa An Ly thực sự cũng chẳng có gì để nói nên cô đã gọi điện cho mẹ, mẹ cô ở đầu dây bên kia khóc thút thít. Sau khi ngừng khóc, ngoài câu “xin lỗi” ra, bà chẳng biết nói câu gì khác. Hứa An Ly tuy không nói lời xin lỗi, nhưng như vậy cũng chẳng phải là một cách xin lỗi hay nhất sao.
Mẹ con hiểu nhau mà.
Con người ta khi còn trẻ luôn phải trải qua rồi mới hiểu được, luôn phải mất đi thì mới có được. Mặc dù sau sự mất mát ấy, Hứa An Ly không có được thứ mà cô khao khát nhất, nhưng cũng chẳng phải là sau sự mất mát đó, cô đã tỉnh ngộ ra nhiều điều hay sao? Cái phải mất chắc chắn sẽ mất.
Còn Thẩm Anh Xuân, cô ta luôn cố gắng hết sức để tỏ ra hiếu khách, Hứa An Ly rời bàn ăn đi vào nhà vệ sinh. Mở vòi nước ra, cô đứng thừ người ra trước gương, nhìn vào khuôn mặt chưa đầy mười chín tuổi mà đã qua bao nhiêu bể dâu của mình. Nếu như không phải có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, thì cô cũng không biết nước vẫn đang chảy xối xả, lãng phí như thế.
Hứa An Ly vội vàng lấy tay vốc nước, cô hất nước lên mặt mình, cố gắng tỉnh táo hơn, một giọng nói nhỏ trầm vang lên sau lưng cô: “Cảm ơn cô”
Bàn tay để trên mặt có khoảnh khắc như cứng đơ ra, nhưng rất nhanh, lại vốc thêm vốc nước thứ hai hất mạnh lên mặt.
“Tôi không cao thượng như cô nghĩ đâu”. Rửa xong mặt, cô nói tiếp: “Tôi cũng biết ghen, biết đố kị chỉ là khi tôi đặt hai người họ cạnh nhau để so sánh, tôi mới phát hiện, mình vẫn thích người kia nhiều hơn là thích anh ta, chỉ đơn giản vậy tôi”
“Vậy sao?” người đứng sau lưng cô như đang mỉm cười: “Tất nhiên Tần Ca là một người rất tài giỏi, có nhiều cô gái yêu thầm anh ta, coi như cô có mắt nhìn người. Nếu cô và anh ta mà đến với nhau, đó thật sự là hạnh phúc của cô đấy…”
“Cô đang nói hộ anh ta đây à?”
Hứa An Ly cuối cùng cũng ngẩng mặt lên và quay người về phía người đối diện. Những giọt nước cứ liên tục lăn trên mặt cô, không biết là nước mắt hay là nước máy.
Thẩm Anh Xuân cười một cách ngượng ngùng: “An Ly, cô nghĩ sai rồi, tôi thật sự cảm thấy một người đẹp trai và tài hoa như vậy có thể thích cô, cô nên trân trọng và cảm thấ