Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

nh, một tay khoác lấy cánh tay Tần Ca một cách thân mật và tự nhiên, ngẩng mặt lên, dùng ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Thẩm Anh Xuân, mỉm cười một cách hạnh phúc và nói: “Đây là bạn trai tôi, Tần Ca, chắc chị cũng biết chứ?”
Âm thanh vừa to vừa rõ ràng, vừa hùng hồn vừa tự nhiên. Cái giây phút đó, dường như toàn bộ không gian trong trường đều vọng lại câu nói đó.
Ánh mắt của Thẩm Anh Xuân như thất thần, hít thở nhẹ nhàng, hướng cái nhìn đầy nghi hoặc về phía Hứa An Ly. Bàng hoàng, kinh ngạc nói: “Ý cô là sao? Có phải cô muốn chứng tỏ cho tôi thấy sức hấp dẫn của cô phi phàm thể nào, muốn câu ai thì người đó sẽ mắc câu, hay muốn cho tôi thấy bí quyết khải hoàn ca của cô? Hứa An Ly! Không ngờ cô lại có bản lĩnh như vậy đấy, thảo nào bao nhiêu anh chàng của trường đại học B đã bị cô mê hoặc làm cho “điên đảo tâm hồn”. Liệu tôi có phải chúc mừng cô hay không đây? Dù gì cũng là nhân tài của trường B mà. Chỉ tiếc là Viện trưởng không mở thêm môn “Làm sao để đàn ông mê bạn”, nếu không, chắc chắn sẽ mời cô làm giảng viên đấy!”
Không biết từ lúc nào, đã có rất nhiều người vây xung quanh bọn họ, những lời của Thẩm Anh Xuân khiến cho mọi người không nhịn được cười, thậm chí còn có kẻ vỗ tay cổ vũ nhiệt liệt
Hứa An Ly không ngờ Thẩm Anh Xuân lại làm mình xấu hổ đến vậy!
Nếu không phải vì người đàn ông đó, cô sẽ không chịu nhịn để nuốt giận như thế! Tuy nhiên, cũng không thể không nói ra những lời chân thành: “Thẩm Anh Xuân, tôi chỉ muốn nói với cô, mong cô hãy học cách trân trọng người khác, thì người khác mới tôn trọng cô được!”
Hơ hơ! Thẩm Anh Xuân nhún vai, làm động tác ok. Sau khi cười một tiếng, cô ta lạnh nhạt lại nói: “Cô nói đúng!”
Thẩm Anh Xuân khoanh tay, bước xuống bậc thang, thủng thẳng bước đi trước mặt Hứa An Ly và Tần Ca vẫn với điệu bộ quý phái và ngạo nghễ.
“Nếu như cô không mất trí, thì tôi chắc rằng cô vẫn còn nhớ rõ, ai đã nói với tôi bằng gương mặt hạnh phúc rằng, bạn trai của cô ta là Đường Lý Dục? Ai đã túm lấy cánh tay tôi hỏi rằng có nhìn thấy bạn trai cô ở đâu không? Béo hay gầy? Có thường xuyên nhắc về cô với tôi hay không? Ai đã nói tôi vì sao anh ấy lại thất hẹn?”
Sắc mặt của Hứa An Ly lại lúc đỏ lúc trắng, không thể hình dung được đó lại chính là mình. Kẻ thứ ba đáng ghét ấy cũng chính là mình. Thật xui xẻo!
“Tôi luôn luôn tôn trọng cô, nhưng cô như vậy, tuỳ tiện chen ngang vào tình cảm của người khác, cô bảo tôi sao có thể tôn trọng cô được?”
“Thôi đủ rồi, Thẩm Anh Xuân, tôi nghĩ cô nên thu lại cái bộ mặt lòng lang dạ sói ấy đi! Đừng có diễn kịch trước mặt tôi làm gì!” Hứa An Ly cắt ngang lời của Thẩm Anh Xuân, cô không muốn tiếp tục dây dưa với cô ta nữa.
Trời cao đất dày ơi! Lòng tốt bị coi là lòng lang dạ sói!
“Bà cô của tôi! Buông tha được ai thì hãy buông tha. Huống hồ, Hứa An Ly tôi từ trước đến giờ chưa làm chuyện gì có lỗi với cô, mà bị cô đối xử như vậy, thật không công bằng! Nếu cô cho rằng Đường Lý Dục là của cô, thì tôi sẽ trả lại anh ấy cho cô. Sau này tôi sẽ không bao giờ quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn của các người nữa, tôi chúc cô hạnh phúc! Được chưa!”
“Hạnh phúc? Cô sẽ chúc chúng tôi hạnh phúc ư? E rằng là không hạnh phúc thì đúng hơn! Một đằng thì nói hai người không còn quan hệ gì, nhưng vẫn lén lút gặp nhau! Đó mới thực sự là mục đích của cô! Hứa An Ly, đừng ở trước mặt tôi mà thể hiện cái bộ dạng đáng thương đó, cô coi tôi là đứa trẻ ba tuổi không biết gì hay sao? Bây giờ khi thấy chúng tôi chia tay rồi, cô lại mang cái bộ mặt giả tạo đó ra. Hứa An Ly. Làm việc gì cũng phải có chút đạo đức! Nếu không cô sẽ bị báo ứng đấy”
Không thể nhẫn nhịn thêm nữa, chẳng đợi Thẩm Anh Xuân nói hết, Hứa An Ly kéo tay Tần Ca quay ngoắt đi. Mà đầu phải đi, mà là chạy thì đúng hơn, cô muốn nhanh chóng kết thúc sự sỉ nhục ấy, muốn mau chóng tránh xa nhứng thị phi ồn ào.
Một chút nắng của mùa đông đem lại sự ấm áp xua tan cái giá lạnh tê người. Trên cây ngô đồng, lá vàng to rụng xuống, trong cái gió hiu hiu cũng khe khẽ lay động. Trên ngọn cây, rất nhiều chú chim đang bay. Chúng từ phương bắc xa xôi bay về phương nam tránh rét
Sân trường sau buổi trưa càng vắng người qua lại.
Chạy đi! Trên mặt Hứa An Ly tràn đầy những giọt nước mắt đau thương, nhưng cũng chưa bao giờ thấy thoải mái như thế. Mặc dù Thẩm Anh Xuân đã lăng mạ cô như thể, nhưng cô cũng không hối hận. Nếu như số phận đã an bài không phải là của mình, thì cô cũng không gượng ép, càng không cố giành giật lấy.
Khi Tần Ca dừng lại bên một gốc cây, còn đang thở hổn hển, thì Hứa An Ly cũng mềm nhũn người ra vì mệt. Nếu như không dựa vào thân cây chức có lẽ cô ấy sẽ ngã ra đất mất. Đầu óc trống rộng, suy nghĩ hỗn loạn, nhưng cũng tỉnh ngộ nhiều điều. Hứa An Ly ngẩng mặt len, vẻ mặt nhợt nhạt và yếu ớt, cô thấy anh đang nhìn mình một cách lạnh lùng, toàn thân cô cũng bắt đầu lạnh toát.
Con ngươi của Tần Ca bỗng dưng co lại, các ngón tay nắm chặt, chằm chằm nhìn vào mặt Hứa An Ly.
“Em…” Tần Ca nhếch mép, đảo mắt, như không tin là sự thật vậy.
“Nói lại lần nữa cho anh ng