Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
he”
Hứa An Ly biết mình lại gây chuyện, nên đã dùng ánh mắt áy náy và bối rối nhìn anh.
“Cái gì ạ?” suy nghĩ rối loạn, đầu óc quay cuồng, Hứa An Ly cũng không biết mình vừa nói cái gì. Câu nào đã làm Tần Ca nổi giận? Xin lỗi, cô cũng không cố ý, ánh mắt đáng thương như khẩn cầu sự tha thứ.
“Anh muốn em nói lại một lần nữa!” Tiếng của Tần Ca bỗng âm vang hơn bình thường, kèm theo một chút giọng điệu như mệnh lệnh..
Hứa An Ly cảm thấy sợ hãi, lẽ nào cô đã thực sự phạm sai lầm đến mức không thể tha thứ được hay sao?
Nếu không thể…
Xin lỗi anh, ngoài ba từ này ra, cô không biết làm gì. Ánh mắt tràn đầy hy vọng lấp lánh, đã dần dần trùng xuống. Bất kể cô khẩn cầu thế nào, anh cũng không đồng ý, mà bắt cô phải nói lại một lần nữa
“Xin lỗi, Tần Ca, em…”
Tần Ca dùng ánh mắt mạnh mẽ mà bất cất nhìn về phía Hứa An Ly đầy nghi hoặc. một cô gái xinh đẹp như thế, khiến anh không nỡ rời mắt khỏi cô. Mái tóc xoã ngang vai, một vẻ đẹp thuần khiết và hiền từ nhưng không phô trương. Nhưng hiện thực đã khiến cô chịu ấm ức, trong lòng anh bỗng nhói lên nỗi thương xót và đau lòng. Nhưng cô không phải là của anh.
Một cô gái xinh xắn và trong sáng như vậy đứng trước mặt anh, gióng như một giấc mơ không chạm tới. Hễ chạm vào là vỡ.
“Nói, mau nói đi!” anh bỗng nắm lấy cánh tay cô mà lắc, Hứa An Ly lặng người nhìn Tần Ca.
“Xin lỗi anh, em thật sự xin lỗi!”
“Không phải!” Tần Ca vội vàng phủ định một cách thất vọng
“Không phải…” đầu óc Hứa An Ly lúc này cứ mông lung, cô lẩm bẩm như nói mơ. Cô không hiểu rốt cuộc Tần Ca muốn cô nói cái gì và cô đã nói sai cái gì.
“Rốt cuộc anh muốn em nói cái gì ạ?”
“Hãy nói, anh là bạn trai em! Đồ ngốc ạ. Nói mau đi, nói đi!”
Ô! Hứa An Ly cuối cùng cũng nhớ ra.
Mắt cô chớp chớp, nói một cách bất đắc dĩ: “Tần Ca, em quên chưa nói với anh, em chỉ là nhờ anh giúp chuyện đó thôi, giờ nhiệm vụ hoàn thành rồi, thì cũng không phải là bạn trai nữa”. Nhìn Tần Ca đứng ngây ra không nói lời nào, Hứa An Ly cười híp mắt lại nịnh anh: “Hôm nào, em mời anh ăn KFC nhé?”
“Không được, không thể em muốn nói thể nào cũng được, lần trước là em quyết định, còn lần này phải để anh quyết định, thế mới công bằng!”
“Haizz! Anh hẹp hòi quá, là bạn bè, nhờ anh giúp chút việc… thế mà anh cũng tưởng thật!”
“Anh cũng nhờ em giúp anh một việc được không?”
“Được, ngoài việc làm bạn gái của anh ra, thì giúp việc gì cũng được!”
“Này, sao em lại vô lý thế chứ? Chỉ có một việc, bắt buộc phải là am, hãy ngoan ngoãn làm bạn gái anh nha!”
“Còn nói em vô lý, anh đúng là được đằng chân lân đằng đầu. Không được!”
Hứa An Ly mím chặt môi, nhìn Tần Ca với vẻ mặt tức giận và vẫn kiên quyết. Không phải là diễn kịch gì với anh, mà đó là chuyện không thể, nhưng lúc đó cô lại không biết làm thể nào để thuyết phục anh. Vậy nên, cô nói ra những điều như vậy cũng là dễ hiểu.
Thấy mắt Tần Ca cứ mở tròn ra như quả trứng gà, cô đã không thể không mềm lòng, liên khuyên anh: “Em tình nguyện coi anh như người anh em tốt nhất của em, thế đã được chưa?”
“Anh em ư? Anh em mà lại hôn nhau à?” Tần Ca dùng ánh mắt hằn học, có vẻ như anh đang phẫn nộ và giận dữ về điều gì đó vậy
Nhưng chuyện đó cũng không thể trách cô ấy, vì cô ấy đâu muốn lao vào vòng tay anh, đâu muốn hôn anh. Việc anh tự làm theo ý mình cô ấy đã không nói làm gì, đằng này lại còn dở thói lưu manh, cưỡng hôn người ta. Bây giờ, lại vẫn bộ mắt vừa ăn cướp vừa la làng, khiến cô cảm thấy khó xử.
Anh dựa vào cái gì mà luôn biến được cái sự vô lý thành có lý được chứ? Nhưng cô không nói lại được với anh ta, chỉ có thể trừng mắt lên nhìn anh ta với vẻ mặt tức giận, thực sự rất tức giận mà thôi!
“Lần trước là anh có lỗi, còn lần này là em có lỗi với anh, vậy là hoà, thế được chưa?”
Tần Ca cười một cách lạnh lùng. Tình yêu không phải là thương hại để có thể dùng cách này mà thanh toán, anh ấy không đồng ý!
“Em..” Tần Ca hoàn toàn gắng gượng
“Em thực sự ghét anh đến thế sao?”
Hứa An Ly ngây ngô nhìn Tần Ca. Mím chặt môi, bối rối như một con ngốc vậy.
“Phải!” Im lặng một hồi lâu, cô mới lý nhí trả lời.
Tần Ca không dám chớp mắt, trên khoé mắt cô có một giọt nước mắt trực trào ra đã bị anh kìm hãm lại
Cô ấy không hề để ý đến mình, chỉ là đang lợi dụng mình. Có phải vậy không? Có phải cô đang lợi dụng anh không?
Bàn tay cứng rắn của anh bỗng dưng đưa lên tóm chặt lấy cằm cô, khoảng cách giữa hai người rất gần. Cô muốn tháo chạy nhưng không thoát ra được vì bị anh tóm rất chặt.
“Em nói lại một lần nữa đi!”
Hứa An Ly giống như một cô bé ngốc nghếch nhìn chằm chằm vào gương mặt phẫn nộ của anh, cô thấy hơi sợ.
“Nói rằng em rất ghét anh! Nói to lên, để anh nghe thấy rõ, có như thế anh mới thôi không thích em nữa” Tần Ca lay lay cánh tay Hứa An Ly, còn người cô thì lắc lư như chiếc lá sắp bị gió thôi bay đi vậy.
“Em…Em…Em…”
“Em cái gì? Em nói đi!”
“Em… Em…g…h…é..t…anh”
“To lên một chút!”
“Em…”
Thực sự Hứa An Ly đã bị bộ dạng của Tần Ca doạ cho sợ đến ngất đi, chẳng biết mình đang