pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

y thoả mãn mới đúng. Tình yêu đẹp, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, đừng để mất bò rồi mới lo làm chuồng”
“Cảm ơn cô, chỉ có điều tôi muốn nói cho cô biết rắng, tôi thích ai là việc của tôi, tôi không thích ai cũng là việc của tôi. Yên tâm, tôi sẽ không làm kẻ thứ ba để người khác căm hận đâu, tôi không giỏi được như cô, cho nên tôi tự nguyên rút lui. Cô cứ yên tâm mà yêu anh ấy, giữa tôi và Đường Lý Dục đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Bắt đầu từ bây giờ, bất cứ chuyện gì của các người đều không liên qun đến tôi. Tôi nói vậy cô đã hài lòng chưa?”
“…Ô!” Thẩm Anh Xuân không ngờ Hứa An Ly lại dứt khoát như vậy. Cô ta nói: “An Ly, cô là bạn của Lý Dục, đương nhiên cũng là bạn của tôi, là nào cô lại không muốn?” Thẩm Anh Xuân đưa tay lên nắm lấy vai cô, làm ra vẻ thân mật. Toàn thân Hứa An Ly trong khoảnh khắc bỗng cứng đơ ra.
“Phải! Tôi không muốn, vì tôi sợ, tôi sợ tình yêu của các người gặp trục trặc, sợ lúc các người không hạnh phúc, tôi lại chẳng có cách gì để giải thích cho cô. Cho nên tôi muốn chúng ta hãy cứ sống ở hai thế giới riêng biệt, không làm phiền gì đến nhau thế là tốt lắm rồi”
“Tôi cũng không gượng ép, chỉ cần cô sống vui vẻ là được”
Sau khi bước ra từ nhà vệ sinh, chẳng ai nói câu gì, Hứa An Ly cũng chẳng muốn nói nhiều. Nhưng Đường Lý Dục thấy Thẩm Anh Xuân cầm tay thân mật với Hứa An Ly đi cùng nhau thì cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Anh luôn có một tâm nguyện, hy vọng Thẩm Anh Xuân và Hứa An Ly trở thành bạn tốt của nhau. Xem ra hai người nói chuyện cũng rất hợp nhau mà.
Vốn dĩ, Đường Lý Dục muốn nói chuyện với Thẩm Anh Xuân về Hứa An Ly, nhưng lại sợ cô ấy hiểu lầm, không biết bắt đầu từ đâu, giừo thì tốt rồi, không ngờ hai người đã thực sự trở thành bạn bè. Hình như trong tiềm thức của người đàn ông đều có nguyện vọng bạn gái và hồng nhan tri kỷ làm bạn tốt của nhau thì phải.
Trong mắt anh, Hứa An Ly mãi mãi là một cô gái thuần khiết và trầm lặng, mãi mãi giống như thiên thần vậy. Cô luôn là người lương thiện và tốt bụng, và là người làm anh cảm thấy ấm áp và bình yên. Còn Thẩm Anh Xuân luôn khiến anh cảm thấy bất an, khiến anh đau đầu, khiến anh hạnh phúc rồi cũng khiến anh đau khổ, khiến trái tim anh tan nát rồi lại khiến anh yêu mến. Tại sao cùng là con gái mà họ lại khác nhau nhiều đến vậy?
Thẩm Anh Xuân tất nhiên đã không quên kể với Đường Lý Dục về chuyện vui của Hứa An Ly và Tần Ca. Hứa An Ly đối với lời chúc phúc của họ cũng chỉ gật đầu hời hợt, sau khi ăn uống xong xuôi, liền cáo từ ra về. Đường Lý Dục đề nghị đi hát karaoke, nhưng Hứa An Ly lấy lý do có việc để từ chối rồi rời khỏi nhà hàng. Thẩm Anh Xuân mỉm cười chào tạm biệt cô, cũng không quân nói với Tần Ca: “Tối nay, An Ly sẽ giao lại cho anh, nếu như cô ấy có xảy ra chuyện gì, tôi sẽ tìm anh hỏi tội đấy, Tần Ca!”
“Yên tâm đi, nếu như tôi dám làm gì cô ấy, thì Lý Dục sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho tôi!”
“Biết thế là được rồi!” Đường Lý Dục nói.
Hứa An Ly và Tần Ca cùng nhau về.
Trong phòng ăn chỉ còn lại Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân. Bốn mắt nhìn nhau không nói một lời.
Trải qua sự việc tan vỡ lần này, tuy có niềm vui của sự tan rồi hợp, nhưng cũng có sự gò bó không tự nhiên. Trong lòng hai người bỗng dưng như ngọn lửa đang ngùn ngụt cháy, Thẩm Anh Xuân cũng sẽ không chủ động tiến thêm nửa bước, đây là một cách bảo vệ mình theo bản năng của con gái. Tỏng phòng ăn, ánh đèn lung linh mờ ảo khiến cho những thứ không rõ ràng lại càng thêm phần bí ẩn tạo không khí hưng phấn đến lạ.
Tâm trạng của Đường Lý Dục đang rất vui.
Từ sau khi Hứa An Ly và Tần Ca ra về, ánh mắt anh không hề rời khỏi Thẩm Anh Xuân. Chỉ khi yêu sâu sắc một người, người ta mới dùng ánh mắt đó để nhìn người ấy, ánh mắt khiến cho ai cũng phải nghĩ rằng cho dù đã chất thì tình yêu này vẫn luôn còn mãi.
Bị anh nhìn như vậy, Thẩm Anh Xuân bống như một cô gái nhỏ vừa mới chào đời, lần đầu tiên đối mặt với người mình yêu, khuôn mặt tự nhiên có chút thẹn thùng. Ánh mắt anh khiến cô nhớ lại ngày đầu tiên khai giảng…
Im lặng một hồi lâu, trong phòng dường như có thể nghe thấy nhịp tim đập của hai người
“Thẩm Anh Xuân!” giọng nói của anh trầm nhẹ. Chẳng đợi cô đáp trả, anh đã đứng lên, đưa tay ra và đặt lên vai cô. Lúc này, thời gian và không gian như dừng lại. Cả người cô đã nằm gọn trong lòng anh. Anh ôm chặt cô vào lòng, áp mặt cô vào mặt mình, cứ cọ đi cọ lại như thế, bộ râu lún phún của anh cọ vào da cô, không phải là đau, mà là cảm giác rất đặc biệt, đó là cảm giác của một người đàn ông.
“Thẩm Anh Xuân, em muốn anh phải làm sao thì em mới không buông tay?”
“Đường Lý Dục, anh muốn em phải như thế nào thì anh mới hiểu được tình yêu của em?”
Đường Lý Dục nghe xong không nói gì, liền kề môi lên tai Thẩm Anh Xuân, hơi thở ấm ấp thổi vào mặt cô khiến nó trở nên ửng đó. Cô liền lấy tay đẩy anh ra: “Anh thật là ghê gớm. đừng có đụng vào em!”
Anh mặc kệ, nhân tiện anh đặt ngay tay cô lên ngực mình, tay kia tóm lấy eo cô, rồi đặt môi lên môi cô. anh hôn cô một cách say đám khiến cô không thể nào th