Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
n. Khi còn là sinh viên năm thứ nhất, tiền sinh hoạt hằng tháng là mối lo ngại nhất của anh. Nhưng khi đó bản thân anh luôn tràn đầy tự tin, cũng không sợ tương lai mịt mù, anh luôn tin rằng mình nhất định có thể chiến thắng được khó khăn. Bây giờ anh đã không còn phải lo đến cuộc sống thiếu tiền, nhưng cũng đột nhiên anh phát hiện ra, trong lòng như là một tấm lưới rỗng, dường như có một lỗ hổng lớn mà không biết dùng cái gì có thể lấp đầy.
Trong cái ánh đèn hô loạn của không gian âm nhạc, anh bất chợt thấy một gương mặt quen quen, giọng nói cũng quen quen. Ngoảnh đầu lại, có cái gì như đang thu hút anh, rồi tự dưng thấy hơi sửng sốt!
Anh không nhìn nhầm đấy chứ?
Gương mặt thanh tú như nước đó, trong ánh đèn chợt sáng chợt tối, dần dần hiện ra.
Là cô ấy! Cô ấy đang áp má, vai kề vai nhảy với một chàng trai! Sao có thể thế được? cùng với loại đàn ông đó? Mùi rượu nhẹ nhẹ, rõ ràng, tuôn trào trong cái ánh đèn lờ mờ. Máu lập tức dồn lên não, anh đứng phắt dậy, bước nhanh tới, đột ngột nắm lấy tay cô. Cô vẫn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Cho đến khi tay bị nắm quá đau cô mới biết mình đang bị một người kéo ra hỏi hiện trường.
Nhờ ánh trắng, cuối cùng vô cũng nhìn rõ vừa lôi mình là ai.
Nhìn bằng ánh mắt phẫn nộ.
“Đáng ghét!” sau đó cô giận sự bỏ đi. Cơ thể anh như một khúc cây, sừng sững chắn trước mặt cô .
“Làm gì vậy? Anh muốn làm gì?” cô hét lên, giống như trền đường gặp kẻ bất lương vậy.
Một bàn tay dùng sức bóp chặt lấy tay cô, mặc cho cô vùng vẫy cũng không thoát ra được
“Làm gì vậy? Em nói xem là làm gì!”
“Buông em ra!”
“Em có biết em đang làm gì không?”
“Buông em ra!” cô ra sức vùng vẫy, la hét ầm ĩ.
Sự giằng co của hai người đã khiến cho bảo vệ ở cửa chạy tới. May mà quen Tần Ca, nếu không, chưa biết chừng anh lại bị ăn một trận đòn oan.
“Lớn bắt nạt bé!”
“Anh cứ lớn bắt nạt bé đây! Nếu không thể, em sẽ tự huỷ hoại bản thân mình!”
“Là do em tình nguyện thế!”
“Em làm thế này cũng chưa chắc đã là cuộc sống mới. Anh muốn em phải sống hạnh phúc!”
“Anh tưởng rằng mình là thượng đế à? Muốn em như thế nào là được thế sao? Anh đánh giá quá cao bản thân mình rồi đây!”
“Anh biết, em ghét anh, nhưng nếu em coi anh là anh em của em thì xin em hãy rời xa gã vừa nãy. Hắn ta có biệt danh là “Vua nhảy dưới ánh trăng”, đó không phải là một người đàn ông đứng đắn, hắn ta chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi nhưng lại không bao giờ chịu trách niệm! Hắn sẽ huỷ hoại em mất!
“Cút ra!”
Hứa An Ly vùng vẫy, la hét và dùng hết sức để tát vào mặt Tần Ca một cái nảy lửa, cảm giác như năm ngón tay hằn rõ trên má anh.
Bốp!
Tần Ca không kịp phản ứng, sau cứ tát trời giáng ấy anh lấy tay bưng mặt, đứng yên như trời trồng, Hứa An Ly không quan tâm, cô quay đầu trở lại quán bar. Cô cứ muốn vui vẻ như vậy đấy, cô cứ muốn gây mê chính mình như vậy đấy. Nếu không vậy, cô cũng không biết mình có phải vẫn đang sống, đang tồn tại hay không…
Sau mười hai giờ đêm, gã đàn ông với biệt danh “Vua nhảy dưới ánh trăng” ấy đã ôm eo Hứa An Ly, bước từ trong quán bar ra, trên người nòng năch mùi rượu. Một tiếng cười ngạo nghễ giòn tan phá tan sự yên tĩnh của màn đêm, làm kinh động đến Tần Ca vẫn đang ngồi đờ đẫn trên bậc thầm.
Tần Ca đứng dậy xông lên, Hứa An Ly và cái tên “Vua nhảy dưới ánh trăng” coi như không nhìn thấy anh, tiếp tục tiến bước về phía trước, Tần Ca đành phải bước lên phá trước một bước để chặn trước mặt họ.
“Đừng để ý đến anh ta, anh ta là kẻ tâm thân đấy!” Hứa An Ly quẳng cho Tần Ca một ánh mắt khinh bỉ, rồi quay đầu nói chuyện với gã đàn ông kia.
“Phải! Tao chính là kẻ tâm thần đây, nên mày hãy tránh xa cô ấy ra! Nếu không, tao sẽ không khách sáo với mày đâu”. Tần Ca khua tay tạt đầu tên “Vua nhảy dưới ánh trăng”.
“Em yêu, em không thích anh ta phải không?”, “Vua nhảy dưới ánh trăng” dường như muốn yêu cầu chứng thực điều gì từ thái độ của Hứa An Ly.
Không đợi câu trả lơi, gã thấy Tần Ca có vẻ rất quyết liệt và gã thì không muốn gây sự đánh nhau cho nên đã bỏ Hứa An Ly tháo chạy một cách tế nhị, một mình biến mất trong bóng đêm.
Trong đêm tối, trên con đường rộng lớn, vẫn đèn hoa lộng lấy, tiếng nhạc buồn thương réo rắt phát ra như lời hẹn ngầm, chỉ còn lại hai người lặng im đối mặt nhau. Tần Ca nhìn về phía Hứa An Ly, trong mắt cô dường như có chút gì ướt ướt.
Một chiếc xe vụt qua, xé tan đêm tối yên lặng
Tần Ca không biết đã nhìn Hứa An Ly bao lâu, ánh mắt anh có một sự ngoan cố, có ánh sáng rực rỡ và hạnh phúc của sự bất chấp tất cả.
“…Xin lỗi”
Một tiếng xin lỗi lý nhí, mang theo biết bao nhiêu sự chua xót, mang theo ánh mắt rưng rưng của sự ấm áp, nhẹ nhàng tràn qua trái tim anh, tràn qua tất cả các tế bào. Cô nhè nhẹ chuyển người, trong khoảnh khắc ấy, những giọt nước mắt đã bị chôn sâu bỗng trào ra không gì ngăn lại được.
Đó là giọt nước mắt ấm áp, giống như mưa phùn của mùa thu, từng giọt, từng giọt lăn nhẹ trên gò má.
“Nếu trong lòng em thấy khó chịu, hãy cứ khóc đi, rồi em sẽ cảm thấy thoải mái