Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
này! Thật khủng khiếp, thật đáng sợ!
“Hứa An Ly! Cô dám…”
Âm thanh phát ra từ giọng nói của anh rất to. Không phải nói! Không phải hét! Mà là gầm gào! Gào thét! Hiểu không? Khi biển gào thét, sóng dữ cuồn trào, thì nào là nhà, nào là xe hơi đều bị nuốt chửng. Khi con người gào thét, thì sẽ như thế nào đây? Khi một người đàn ông gào thét thì điều gì sẽ xảy ra?
Lông mày dựng ngược, mắt trợn trừng lên, thở hồng hộc!
Hứa An Ly bị doạ sợ đến đơ người! Rất lâu sau vẫn chưa định thần lại được!
Thẩm Anh Xuân, rốt cuộc là cô muốn Hứa An Ly tôi như thế nào đây?
Cô thích người mà tôi thích, tôi nhường cho cô, cô muốn tôi không được còn một chút vấn vương gì, tôi đã đồng ý với cô, cô muốn tôi tác thành hạnh phúc cho các người, tôi đã tác thành. Đã thế rồi mà cô vẫn không chịu buông tha cho tôi sao? Cô dám bảo Đường Lý Dục đến quát tháo trước mặt tôi thế này. Thẩm Anh Xuân, cô làm vậy thật không công bằng với tôi! Cô hãy chờ đấy…
Hứa An Ly trợn tròn mắt như sắp vỡ ra vậy.
Đường Lý Dục không biết từ lúc nào đã nắm lấy vai Hứa An Ly rồi ra sức lay cô. Còn cô đứng đó, giống như một cây táo bị trẻ con rung, ra sức rung, để muốn lấy quả táo còn chưa chín trên cây, cô bị lay đến nỗi không thể chịu thêm được nữa!
Tần Ca vừa rời khỏi giảng đường thì chuông điện thoại kêu, trên màn hình hiển thị một từ: Ly
“Mau đến cứu em, em bị người…”
“A lô…”
Dầu dây bên kia đã tắt, chỉ còn lạivài tiếng tút tút.
Tần Ca xuống tầng dưới, lao đi như tên bắn. Nếu như có thể mọc thêm đôi cánh, thì lúc này, không biết anh phải mọc thêm bao nhiêu đôi cánh nữa. Anh không biết cô bị làm sao, gặp phải chuyện gì bất trắc, hay gặp phải người nào xấu xa? Anh vô cùng lo lắng. Nếu như Hứa An Ly bị người ta… anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình. Không! Có anh ở đây, cô sẽ không…
Bởi vì quá nhanh, quá vội vàng vì lo lắng, nên anh suýt bị ngã mấy lần.
Tần Ca không biết cô ở đâu. Khuôn viên trường quá rộng lớn. mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, Tần Ca vẫn chạy thục mạng, lo lắng tìm kiếm…
Hứa An Ly hiện giờ em ở đâu? Làm sao để anh tìm được em đây? Nếu không nhanh tìm thấy em có lẽ anh sẽ chết mất!
Bỗng dưng có tiếng hét phẫn nộ phát ra từ bên phía sân vận động. Anh vội chạy về phía tiếng hét đó để tìm kiếm.
Chỉ thấy người cô đang bị lay lay liên tục trong tay anh ta, giống như chiếc lá cây phất phơ nơi đầu cành vậy, cô sợ hãi nhìn anh ta. Còn anh ta vẫn chưa thể trút hết sự phẫn nộ của mình, vẫn ra sức lay cô khiến cô hoàn toàn mất đi sự thăng bằng, đứng còn không vững nữa.
“Thật không ngờ, cô cũng có bản lĩnh như vậy, cô đã học nhầm trường rồi”
“Cô muốn tiền tài chứ gì? Vậy cô ra ngoài xã hội mà câu những người có tiền kia kìa! Bọn họ có rất nhiều tiên, sẽ làm cho cô mê hồn với cảnh xa xỉ phồn hoa, đàng điếm!”
Màng nhĩ của Hứa An Ly bị rung lên.
Cô kinh ngạc nhìn Đường Lý Dục, không nói nên lời, mặc cho anh ta cứ mắng chửi, chỉ trích, oán trách…
Trái tim cô đau quặn thắt, nó dường như đã chết rồi… chết hẳn rồi.
Tần Ca thở hổn hển đứng sau lưng cô. Vì lo lắng mà lông mày cau lại, vì sự tức giận của đối phương mà phẫn nộ!
Tần Ca không thể nào tưởng tượng nổi Đường Lý Dục lại có thể chẳng rõ trắng đen mà chất vấn Hứa An Ly như thế, lại còn dùng những lời lẽ nhục mạ cô như vậy, anh ta không biết là Hứa An Ly đã vì anh ta mà chịu đựng rất nhiều, đau khổ rất nhiều và cũng mất mát rất nhiều sao. Đường Lý Dục anh ta không thể đối xử với cô như thế. Không thể chấp nhận được, như thế là quá không công bằng.
Tần Ca nhìn vào đôi mắt đang tức giận hừng hực của hai người. Từ đằng sau, anh chợt xông lên tóm lấy Đường Lý Dục, túm chặt cổ áo anh ta và nện một cú đấm trời giáng. Đường Lý Dục bị đánh thì sực tỉnh lại và nhìn Tần Ca một cách ngơ ngác.
Tần Ca vẫn túm chặt cổ áo Đường Lý Dục khiến anh ta không thể nào thở dược. Nếu không phải nể tình anh em, anh không biết sẽ cho Đường Lý Dục bao nhiêu cú đấm nữa. Bao nhiêu thì cũng chẳng thể giúp Hứa An Ly tìm lại niềm vui trước kia.
Hai kẻ đang trong cơn thịnh nộ như mất hết lý trí, lao vào đánh đấm túi bụi! không phân trên dưới, không phân anh tôi, không phân chính phụ. Người đàn ông nho nhã như thế, người anh em tốt là thế, vậy mà khi đánh nhau cũng ra sức đến cùng, không khiêng nể gì.
Hứa An Ly bị doạ cho sợ đến đờ người: “Đừng đánh nữa, xảy ra án mạng đấy. Đừng đánh nữa, em xin các anh…” Hứa An Ly vừa khóc vừa kêu lên. Lúc đó những người qua đường vội chạy tới, kéo hai người ra.
Hứa An Ly đưa mắt nhìn Đường Lý Dục một cái, toàn thân đều là đất, góc trán có một vết tím xanh. Cô trừng mắt nhìn anh, anh cũng trừng mắt nhìn cô, nhưng ánh mắt sắc nhọn đã mất đi sự phẫn nộ và lạnh lùng trước đó rồi.
Hứa An Ly quay người đi về phía Tần Ca, mũi anh đang chảy máu. Trời dất, anh ấy bị thương rồi, cũng chỉ vì cô mà ra cơ sự này.
Từng giọt máu tươi chảy ra từ trong múi Tần Ca. Nhìn anh bị thương như vậy, trái tim cô đau như thắt lại. Cô cho tay vào túi áo rút khăn tay ra, đưa tay lên, từ từ lau vết thương trên mép anh một cách nhẹ nhàng.