Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

hác vậy, trong giọng nói đã không còn hỉ nộ ái ố, không còn chút cảm xúc gì nữa rồi.
Hứa An Ly vừa ngạc nhiên và có chút bối rối nhìn anh, xin lỗi, cô không muốn dò hỏi quá kỹ chuyện quá khứ của người khác
“Anh không hề hận cô ấy chút nào sao?”
“Nếu cô ấy hạnh phúc, anh cũng sẽ chúc phúc cho cô ấy”
“Ồ, ra thế, xin lỗi anh, em không nên…”
“Đây vốn là sự hật, chẳng có ai là không thể thay thế được, lẽ nào không phải vậy sao?”
Hứa An Ly im lặng, hoá ra mỗi người đều có những vết thương mà người khác không biết, những đau khổ đó, dù là lúc đang vui hoặc đang mỉm cười, cũng khiến người ta tự nhiên mà nhớ đến, chỉ có chính bản thân mình mới biết, nỗi đau đó là còn hay đã chết”






Nếu như trái tim bạn cũng đã từng đau khổ
Đời người con gái, thời gian để cống hiến cho tình yêu quá ít, tất cả con gái đều là những cành vải, chẳng tươi được mấy độ. Họ mang tuổi trẻ của mình đánh đổi lấy tình yêu của một người đàn ông mà mình chưa biết, thật quá bất lợi. Những người đàn ông thì khác, cuộc đời họ chỉ cần hoàn cảnh cho phép là họ sẽ yêu và đi tìm tình yêu cho chính mình.
Buổi chiều, Chu Lệ Diệp cầm quyển sách đi từ ngoài về, khi đi ngang qua Hứa An Ly cô liền đứng lại, nói nhỏ với cô ấy rằng dưới tầng có người đang chờ. Mặc dù đã cố gắng hết sức, Hứa An Ly vẫn như không nghe thấy gì. Chu Lệ Diệp đành dùng một ngón tay gõ nhẹ xuống bàn. Mãi cho đến khi động tác đó được lặp lại lần thứ hai, Hứa An Ly mới mơ màng rời bỏ những trang sách, ngẩng đầu lên. Hic, suýt chút nữa thì ngủ quên, tối qua ngủ muộn nên buổi chiều vào giảng đường, cô buồn ngủ đến díp chặt mắt lại.
Mơ mơ màng màng đi xuống. Một luồng gió lạnh thổi qua lập tức khiến Hứa An Ly tỉnh cả người.
Gió cũng lặng dần, dự báo thời tiết nói mùa đông năm nay sẽ ấm áp hơn. Đứng ở cửa ngó nghiêng một lúc, chẳng có ai cả. Cho dù là mùa đông ấm áp thì Hứa An Ly vẫn cảm thấy lành lạnh, cô đứng co ro, trong lòng chửi thầm: Chu Lệ Diệp chết tiệt, hôm nay đâu phải ngày Cá tháng Tư. Tuy không phải là cái lạnh âm mười độ như miền bắc, nhưng mặc phong phanh thế này cũng đủ lạnh đấy. Cô rụt cổ lại quay lưng về lớp thì một âm thanh văng vẳng bên tai: “Hứa An Ly!”
Hứa An Ly không hối hận nếu cả đời chỉ yêu một lần. Nhưng ngay cả cái cơ hội đó, anh cũng không dành cho cô, đó mới chính là điều khiến cô thực sự đau khổ. Cô cũng không cho rằng, anh chưa từng yêu cô, chỉ có điều, cô chỉ làm một phần nhỏ của anh mà thôi. Còn anh, anh là tất cả của cô.
Nếu người ta đã có cuộc sống của riêng mình rồi, vậy thì cô sẽ quyết định dứt khoát một lần, sẽ không tuỳ tiện làm những việc để phải hối hận nữa. Vì vậy, cô không gặp mặt, không tham gia các buổi liên hoan của họ nữa âu cùng vì lẽ thường. Chẳng phải nói thời gian là thầy thuốc chữa bệnh vĩ đại nhất hay sao? Hứa An Ly đang đợi, đang tích cực kết hợp với vị thầy thuốc này để chữa lành vết thương.
Công lao này, không thể thiếu phần của Tần Ca.
Vì thế, khi Hứa An Ly quay người đối diện với Đường Lý Dục, cũng đã không còn ngạc nhiên và không tự nhiên nữa, cô đã có thể đối xử với anh một cách bình thường giống như đối xử với bất kỳ một người bạn nào khác. Nụ cười trên môi cô cũng chẳng có chút gì là gượng gạo, nó rất thoải mái
Tần Ca luôn cố gắng làm cô cảm thấy ấm áp. Chỉ là anh không biết rằng, mỗi lần như vậy, anh đều vô tình chạm vào nỗi đau của cô, khiến nó trở nên day dứt và nhói đau. Anh càng ấm áp bao nhiêu, cô càng đau bấy nhiêu. Vì thế, có nhiều lúc cô rất muốn từ chối sự ấm áp của Tần Ca, không phải là từ chối, mà là sợ đau. Nỗi đau như thế, chỉ có cô mới hiểu. Nó không phải là đau, mà là sự tan nát của cuộc đời.
Tình yêu luôn là thứ dễ gây thương tích cho con người, nhưng tình yêu lại chả bao giờ có lỗi cả, đó là cái lý do bao đời nay vẫn vậy.
Trong sân trường, tiếng người thật ít ỏi, tất cả mọi người đều ngồi trong những nơi có điều hoà ấm áp như giảng đường, ký túc hay thư viện, yên tĩnh đọc sách. Thỉnh thoàng cũng có những bạn nam không thích sự yên tĩnh, thò nửa đầu ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn bầu trời lúc hoàng hôn và hững cành cây trơ trụi lá. Sự rực rỡ qua một mùa xân rồi mùa hạ, cuối cùng cũng chỉ là sự lụi tàn và tang thương của mùa đông. Những gốc cây giờ chỉ còn trơ ra những cành cây dạ hợp, thảm cỏ mà cách đây một tháng vẫn còn xanh tươi mơn mởn giờ cũng chỉ là một đám úa tàn. Sự náo nhiệt trước đây, vì thiếu vắng các bạn nam hiếu động, giờ đã hiu quạnh đi nhiều.
Lặng lẽ bước đi, chỉ có tiếng đế giày cọ xát với mặt đất.
Hứa An Ly không chịu được đã kéo chặt áo, rụt cổ lại. Sắc mặt hơi nhợt nhạt, thật sự rất lạnh vì dù sao cũng là mùa đông mà. Trên đường, ngoài sự yên lẵng vẫn là lặng yên, hai người dường như đều đang thi gan với đối phương vậy
“Anh gọi em ra, là để xem em bị rét cóng à?”. Cuối cùng cô cũng không thể nhịn được nữa, Hứa An Ly đành phải phá vỡ sự im lặng
Đường Lý Dục không nói gì, cứ chằm chằm nhìn vào mặt Hứa An Ly.
Tay anh chỉ vào mặt cô! Cô chưa bao giờ thấy anh như thế


Teya Salat