Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1508 lượt.

hơn đấy”. Tần Ca nhẹ nhàng vỗ vai Hứa An Ly.
Rất lâu sau, Hứa An Ly mới ngăn được nước mắt: “Em xin anh, đừng đối tốt với em như vậy được không?”
“Anh cũng xin em, đừng hành hạ mình như thế được không?”
“Chỉ cần anh đừng đối tốt với em thế nữa, em sẽ không hành hạ bản thân mình nữa”
“Thật không?”
“Thật”
“Được. Hãy nhớ lúc nào không vui thì em hãy nhớ đến anh, anh là người anh em tốt nhất của em mà”. Khoé miệng Tần Ca như gượng cười, ánh mắt hướng về phía khoảng trời xa xăm.
Sự bất an trong lòng Hứa An Ly cuối cùng cũng được giảm bớt đi. Haizz, thế là anh ấy đã tự nguyện là anh em tốt nhất của mình rồi!
Cô nhìn Tần Ca với ánh mắt nghi hoặc, nụ cười nơi khoé mắt sáng như ánh trăng hôm rằm. Cô không phải là người có trái tim sắt đá, mà ngược lại, khi anh dằn lòng để nói lên những lời đó, để có thể chấp nhận anh em đó, trong lòng Hứa An Ly bỗng có một cảm giác chua xót không nói thành lời. Có câu nói đó của anh là đủ rồi.
“Anh thật sự đồng ý làm anh em tốt của em chứ?”
“An Ly, anh sẽ không ép em làm những cuyện mà em không muốn làm nữa, như vậy em sẽ không vui”
“Anh…” Hứa An Ly từ từ ngẩng mặt lên như đang muốn yêu cầu chứng thực điều gì đó: “Không hận em một chút nào sao?”
“Anh cũng muốn hận em lắm chứ, khi anh đã thề rằng anh sẽ rất hận, rất hận em, anh lại phát hiện ra mình không hận em được, hận em chỉ khiến trái tim anh càng buồn thêm mà thôi. Cho nên anh hy vọng em được vui vẻ, sống cuộc sống tốt hơn anh, hiểu không?”
“Em xin lỗi, là em không tốt, em không nên đối xử với anh như vậy”
Hứa An Ly khóc gục đầu vào Tần Ca.
Gục trong lòng anh, cô đã coi anh là người anh cả, người anh em, người anh cả tốt nhất, người anh em tốt nhất. Cô muốn anh ôm mình, bảo vệ mình giống như anh trai vậy. Cô rất cô đơn, cô muốn khóc to lên một trận cho thật thoải mái. Nhưng cô không tìm được người để khóc lóc kể lể, Tiểu Khê đi rồi, cô bỗng trở nên cô độc lẻ loi.
Vòng tay ấm cúng của Tần Ca là nơi duy nhất đem lại cho cô sự ấm áp nhất trên đời này, ấm áp đến mức khiến cô cứ thế mà nức nở.
Dưới sự vỗ về an ủi của Tần Ca, tâm trạng cô cùng dần dần ổn định lại.
Họ chậm rãi đi dưới ánh đèn đường, vừa đi vừa trò chuyện.
“Anh chưa từng có cô gái nào trong lòng sao?”
Anh ngây ra nhìn cô, xót xa và thương hại. Hứa An Ly, em đã khiến tất cả những ký ức vùi sâu trong lòng anh sống dậy, khiến vết thương của anh lại vỡ ra. Hứa An Ly, em giống như một linh hồn bé bỏng, lẻn vào trong lòng anh rồi ẩn nấp trong đó.
Tần Ca vẫn còn nhớ, kỳ nghỉ đông của mùa đông năm đó, anh bỏ cả thời gian làm việc ở quán bar, một mình lên Bắc Kinh để tìm cô ấy, nếu như cô ấy ở Bắc Kinh, anh sẽ tìm thấy cô. Khi ấy, cả hai người đều không có điện thoại, chỉ có thể dùng điện thoại công cộng để liên lạc, lúc đi Bắc Kinh, anh đã quyết tâm mua một chiếc di động, mở máy suốt hai mươi tư giờ vì cô. Những khi tới nơi rồi anh mới biết, Bắc Kinh lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều, có rất nhiều đường và toàn nhà cao chọc trời, ra đường là phải đổi hướng, hoà vào dòng người đông như nêm cối.
Mùa đông ấy, gió mùa đông bắc về, Bắc Kinh lạnh đến âm mười độ, thường có tuyết rơi. Tần Ca vốn sống ở miền nam từ nhỏ, rất ít khi nhìn thấy tuyết, nên chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh, đi trong gió rét của Bắc Kinh
Tàu điện ngầm, quán bar, các hộp đêm
Hầu như những nơi cô từng đến, đều có bóng dáng của anh đi qua. Tìm cả một kỳ nghỉ cũng không thấy tin tức gì, anh cũng không biết là nên tiếp tục ở lại Bắc Kinh để tìm cô hay là về quê ăn tết. Vì chuyện này, trên tàu điện ngầm anh đã làm quen với rất nhiều ca sĩ lang thang. Họ cũng giống như cô, đều có tình yêu cháy bỏng với nghệ thuật ca hát. Có một cậu đến từ Tây Bắc nói từng đã gặp qua cô. Có người nói, cô ấy làm lễ tân trong một hộp đêm. Bất kể là hộp đêm hay ở nơi nào khác, lúc anh tìm đến thì cô ấy đã không còn ở đó nữa rồi.
Kì nghỉ đông năm thứ hai, anh đột nhiên nhận được tin nhắn của cô ấy:
“Em kết hôn rồi, Tần Ca. chúng mình thích nhau lâu như vậy, mà ngay cả chuyện hôn nhau cũng chưa từng xảy ra. Nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ hết lòng yêu anh. Tuyên Nhi.”
Sao bỗng dưng lại nhớ đến cô ấy chứ? Chẳng phải đã chôn sâu những chuyện đó rồi sao? Mãi mãi vùi tất cả ký ức xưa rồi mà? Sao giờ anh lại nhớ? Chẳng lẽ là vì học trông quá giống nhau? Hay là cuộc đời thực sự dài đến mức đủ để anh lại thích một người, giống như thích cô ấy hay sao?
Hứa An Ly, giống như một bức ảnh cũ xuất hiện trước mắt anh, xoá đi lớp cát bụi thời gian. Nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, nếu không phải vì ở đó có nhiều người thì suýt chút nữa anh đã gọi cô là Tuyên Nhi rồi.
Hoá ra quá khứ mà anh đã cất chon vùi bao nhiêu năm qua vẫn chưa hẳn là quên đi tất cả, giống như axit gặp bazơ mạnh sẽ xảy ra phản ứng hoá học. Rồi sau đó, cái thứ tình yêu mà được chôn vùi ở nơi sâu thẳm trong đáy lòng lại bỗng dưng trỗi dậy, lại như còn mới đây.
“Cô ấy tên là Tuyên Nhi, đã kêt hôn với người khác rồi” Tần Ca nói một cách bình thường, giống như là đang nói chuyện quá khứ của người k