Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
>“Anh có đau không?” giọng nói nhẹ tựa lông hồng, lởn vởn như sương như khỏi bên tai Tần Ca.
“Không có gì”
“Xin lỗi, em không nên làm liên luỵ đến anh!”
“Em không có lỗi gì với anh, An Ly, anh chỉ muốn em được hạnh phúc vui vẻ mà thôi”
“Chúng ta đi thôi”
Hứa An Ly kéo tay Tần Ca đứng dậy rời khỏi sân vận động. Sân vận động lớn là vậy, giờ chỉ còn một mình Đường Lý Dục.
“Chờ một chút!” giọng nói đó vang lên sau lưng Hứa An Ly.
Chờ đợi, tình yêu không đợi em, anh cũng không đợi em, rất nhiều những kỉ niệm đẹp đã bị thất lạc trên con đường trường thành. Đường Lý Dục, những ngày mùa hạ của tuổi mười bảy trước kia khi ở bên anh chẳng phải đã sớm bị chôn vùi trong quên lãng của thời gian rồi hay sao? Niềm vui sau này của anh không phải là em. Còn anh, lại là niềm vui duy nhất, là tất cả đối với em.
Bước chân như bay từ từ dừng lại, quên mất rằng bên cạnh còn có Tần Ca, Hứa An Ly từ từ quay đầu lại, đầu cô như có tiếng kêu vang.
Đường Lý Dục lặng lẽ nhìn Hứa An Ly bằng ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc không rõ là lạnh nhạt hay xa cách, rất lâu sau, anh ta mới mấp máy môi nói nhỏ: “Em thay đổi rồi, An Ly”
Hứa An Ly có một chút kinh ngạc nhìn Đường Lý Dục, anh ta sao có thể nói cô như vậy được chứ? Sống mũi cô cay cay, gió mùa đông mang đến cái lạnh thấu xương. Ánh mắt cô nhìn xuyên thấu vào tận đáy trái tim anh: “Em vẫn là em của trước kia, còn anh đã không còn là anh của trước kia nữa rồi!”
Nếu không chạy thật nhanh để rời khỏi chỗ này thì nước mắt Hứa An Ly đã nhanh chóng rơi xuống mất rồi.
Trong sự phẫn nộ, đầu óc cô trở nên hỗn loạn, nước mắt không ngừng chảy. Chỉ muốn chạy thật nhanh đến một nơi vắng người, một nơi yên tĩnh, thoải mái khóc một trận.
Có những tình yêu, có những con người mất đi rồi, thì sẽ mãi mãi không còn nữa.
Thanh thản
Tình yêu sẽ không vì bạn thích một người khác, mà người đó cũng thích bạn vô điều kiện.
Lúc gặp Hà Tiểu Khê đã là kỳ nghỉ đông rồi, Tiểu Khê cao hơn một chút, nhưng gầy đi rất nhiều. Buổi tối, hai người dứt khoát ở cùng nhau, họ chia ra thứ hai, tư, sáu ở nhà Hứa An Ly, còn thứ ba, năm, bảy thì ở nhà Hà Tiểu Khê. Xa nhau cả một học kỳ, hai người có quá nhiều tâm sự để nói, tình bạn đậm sâu cũng vì xa xách mà càng thêm nồng hậu. Hà Tiểu Khê kể về cuộc sống ở trường BW của mình, kể về người bạn trai mà cô đang yêu, nhưng không hề nhắc đến anh ta… Đường Lý Dục.
Hà Tiểu Khê biết đó là vết sẹo trong lòng của Hứa An Ly, một nỗi đau không thể chạm vào, sâu tận trong xương cốt.
Cũng chỉ duy nhất nỗi đau này mới có thể làm cho tình yêu thêm khắc cốt ghi tâm.
Cũng vì anh chàng người Na Uy mà Hà Tiểu Khê bỗng hiểu được tâm trạng của Hứa An Ly khi đó. Đúng là cái tuổi của tình yêu, uống nước cũng thấy no, chỉ sợ là muốn uống mà không có nước để uống, đó mới là sự bi đát.
Chẳng có ai mãi mãi ở cái tuổi mười bảy, nhưng luôn có những người mười bảy tuổi thì sẽ có sự hoang mang lo lắng của tuổi này.
Hứa An Ly không nói với mẹ về việc mình đang chuẩn bị thi lại, cũng không kể về những chuyện đã xảy ra trong trường. Hằng ngày, cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ giúp mẹ làm việc nhà, giặt ga giường, giặt vỏ chăn, quét dọn, giống như một người chủ đảm đang của gia đình vậy. So với trước đây, cô hoàn toàn biến thành một con người khác. Điều đó khiến mẹ cô mỗi lần nhìn con gái là một lần ngạc nhiên, rồi chỉ khẽ lắc đầu. Khẽ thở dài một tiếng! Không biết từ khi nào, con gái bà đã học được sự khoan dung và tình yêu?
La Ngọc Mai vẫn kèm lớp ôn thi tốt nghiệp, vẫn bận rộn ngày đêm. Thường xuyên có những em lớp dưới trẻ tuổi đến nhà hỏi bà về bí quyết thi đỗ vào các trường mà họ mơ ước. Những lúc như vậy, bà sẽ giới thiệu họ cho Hứa An Ly.
Khi nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của các em, mặt cô bỗng nóng ran lên, cô nhớ lại những cảnh tượng trước đây khi cô đối đầu với mẹ, nhớ đến sự ương ngạnh của mình, cảm thấy mình thật không xứng làm đàn chị của người ta.
Ngoài cửa số, mùa đông của thành phố nhỏ vùng biên thuỳ đang rơi một trận tuyết dày. Mọi người đã sớm quen với cái giá lạnh này. Đường phố, quảng trường, dường như không thấy người đi lại. Bầu trời trắng xám, ngay cả đàn chim cũng bay về tổ tìm chỗ ấm áp. Tuyết, khắp mọi nơi đều là tuyết, một khoảng mênh mông trắng xoá.
Cách vài ngày người đàn ông đó lại gọi điện đến, giọng nói rất hút hồn. Ân cần hỏi han mẹ, sau đó còn hỏi thăm Hứa An Ly vài câu.
Thực ra Hứa An Ly đã gặp người đàn ông đó rồi. Trước kia khi vẫn chưa thi vào đại học, thỉnh thoảng trong nhà bị hết gas, chú ấy vẫn thường đến giúp. Mất điện, chú ấy lại làm nhiệm vụ của một thợ điện. Tóm lại, trong nhà có việc gì nặng mà đàn bà không làm được sẽ có bóng dáng của chú ấy xuất hiện. Mẹ gọi chú là chú Lục.
Khi ấy, bất kể chú Lục là người có công danh và thế lực, nhưng Hứa An Ly vẫn không chấp nhận bất cứ người đàn ông nào ngoài bố cô ra, cho dù người đàn ông đó có quan tâm đến mẹ con cô thế nào, có chu đáo đến đâu, có bảo vệ mẹ con cô đến đâu. Mỗi lân nhìn