Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

ười lại, đối mặt với Thẩm Anh Xuân, với bộ dạng như rửa tai lắng nghe.
“Đừng có giả bộ như cô rất ấm ức nhưng lại tỏ ra rất vĩ đại như vậy”
“Vậy chị muốn tôi phải như thế nào? Rốt cuộc tôi phải làm thế nào thì chị mới buông tha cho tôi? Rốt cuộc tôi phải làm thế nào thì chị mới tin là tôi vô tội? Rốt cuộc phải như thế nào chị mới thừa nhận tôi đã vì chị mà từ bỏ hạnh phúc của chính mình?”
“Được! Cô nói hay lắm, là tôi không buông tha cho cô. Loại người như cô rõ ràng không có lý còn vẫn cố biện hộ! Tôi hỏi cô, cô có dám nói bây giờ cô không còn một chút thích anh ấy nữa không? Cô có dám nói cô sẽ mãi mãi không thích anh ấy nữa không? Cô có dám nói trong lòng cô chưa từng nguyền rủa chúng tôi chia tay nhau hay không? Cô có dám nói cô không phải lấy Tần Ca ra để diễn kịch trước mặt tôi hay không? Tại sao phải diễn kịch, trong lòng cô rất rõ, lẽ nào tôi nói sai hay sao?”
Hứa An Ly giận dữ nhìn Thẩm Anh Xuân.
“Đúng vậy, tôi nói cho chị biết, Thẩm Anh Xuân! Hứa An Ly tôi, bất kể là quá khứ hay hiện tại đều luôn thích Đường Lý Dục! Tôi đích thị là không thích chị thích anh ấy, tôi đích thị là đố kỵ hạnh phúc của các người, tôi đích thực nhìn không quen mắt chị và anh ta ở bên nhau. Chị nghe rõ chưa?”
Thẩm Anh Xuân ngơ ngác nhìn Hứa An Ly.
Cảm ơn, vì đó là câu mà cô ta muốn nghe thấy nhất, cũng là câu mà cô ta sợ nghe thấy nhất!
“Thẩm Anh Xuân, tôi cho chị biết, Hứa An Ly tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với chị, tôi có làm gì tốt đẹp với chị cũng đều sai cả. Đã vậy, tôi sẽ thu lại lời chúc phúc của tôi dành cho chị, tôi sẽ không bao giờ muốn chúc phúc cho các người đâu, càng không muốn các người vuông tròn đôi lứa. Tôi hy vọng các người không hạnh phúc, sẽ không có kết thúc viên mãn, lần này chị đã thoả mãn rồi chứ, chị đã hài lòng rồi chứ?”
“Tại sao tôi phải chúc phúc cho các người, tại sao tôi lại phải tự tay hiến dâng hạnh phúc của mình cho chị? Thẩm Anh Xuân, chị đã lấy mất hạnh phúc của tôi, đã không cảm ơn tôi thì thôi, lại còn coi tôi như con ngốc. Chị được đấy! Chị bất nhân, cũng đừng trách tôi bất nghĩa. Là chị dạy tôi làm như vậy! Là chị cho tôi cái quyền tối cao này”. Hứa An Ly cũng không biết mình đang nói gì nữa, cô đã nổi điên lên rồi.
Thẩm Anh Xuân cười giễu cợt.
“Tôi hận cô, Thẩm Anh Xuân! Hận cô luôn tự cho mình hơn người khác, hận cô lúc nào cũng cao ngạo, hận cô không hiểu cách tôn trọng người khác, luôn dẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác, hận cô lúc nào cũng thể hiện là kẻ lắm tiền nhiều của. Cô tưởng rằng, cô có tiền, thì cô có thể mua được tình yêu, cô có thể mua được con người anh ta sao? Cô sẽ không bao giờ mua được trái tim anh ấy! Đây chính là kết cục của cô!”
Thẩm Anh Xuân phá lên cười, nhưng tận trong sâu thẳm trái tim cô lại là một nỗi đau quặn thắt!
“Vì vậy, cô sẽ không có được tình yêu chân chính, cô sẽ không có được niềm vui chân chính, sẽ không có được tình cảm chân chính. Ngoài tiền ra, cô chẳng có gì hết!”
“Vậy cô có cái gì?” Thẩm Anh Xuân nhíu mắt, lạnh lùng hỏi lại.
Hứa An Ly ngây người ra, nhưng rất nhanh, cô lấy lại nụ cười trên môi và trả lời lại rất nhanh.
“Tôi có cái gì ư? Để tôi nói cho cô biết, tôi có sự mến mộ chân thành của đàn ông, tôi có tình cảm của họ, tôi có nỗi đau và sư nhớ nhung vô điều kiện của họ. Ngoài sự mến mộ của họ, tôi còn có tình cảm thân thiết như anh em với họ!”
Sự việc đã vậy, Thẩm Anh Xuân mới phát hiện, cô dường như đã thua, những câu được chuẩn bị trước, sự đối phó có kế hoạch đã trở nên vô dụng hết chỗ nói ở hoàn cảnh lúc này. Cô đã bị Hứa An Ly đánh bại. Hoá ra cô ấy đã chuẩn bị sẵn cách đối phó với mình. Thẩm Anh Xuân làm sao có thể can tâm tình nguyện để thua dưới tay Hứa An Ly chứ? Cô ta nghĩ mình cần phải lấy lại ngay phong độ.
“Được, cảm ơn cô đã nói những lời thật lòng đó. Hứa An Ly, cô muốn thế nào?” giọng Thẩm Anh Xuân bỗng mềm mại hơn rất nhiều.
“Tôi không biết!”
“Đến cùng thì thôi!”
Đối với chuyện của tương lai, chuyện của ngày mai, ai mà có thể nói rõ được chứ? Nhiều lúc, những việc tự mình đã lên kế hoạch trước, đến cuối cùng chẳng phải có kết quả khác hẳn hay sao? Giống như cô và Thẩm Anh Xuân vậy, cô luôn ở vào thế lùi, luôn ngầm chịu đựng, nhưng đổi lại được cái gì chứ? Vì thế Hứa An Ly thực sự không biết sau này cô nên làm thế nào, làm thế nào mới có thể khiến Thẩm Anh Xuân gạt bỏ một cách triệt để thái độ thù địch và sự hoài nghi đối với cô.
“Tức là cô muốn cạnh tranh công bằng với tôi, phải vậy không?”
“Nếu như cô muốn tôi phải làm vậy, thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì!”. Hứa An Ly lạnh nhạt nói, như là đang nói đến một chuyện mà chẳng có chút liên quan đến mình vậy.
“Hồ ly có cải trang đến đâu thì vẫn lộ đuôi ra ngoài. Hứa An Ly! Chúng ta hãy chờ xem!”
Nói xong, Thẩm Anh Xuân lướt qua người Hứa An Ly, quay người bước đi, mang theo gió lạnh, mang theo thái độ hằn học cứng rắn, mang theo cả sự thẫn thờ không thể tiêu tan.
Ánh nắng sau buổi trưa, như thuỷ tinh soi chiếu lên bóng dáng sau lưng đang xa dần của cô ta. Vẫn luôn rực rỡ như vậy, giống