Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
mắng mình như thế không biết bao nhiêu lần. nhưng cô vẫn không có đủ dũng khí để chèn ép được Thẩm Anh Xuân. Tim vẫn đập thình thịch.
“Tôi muốn trở thành bạn tốt của cô, nhưng lòng người không phải đơn giản như tôi nghĩ, bề ngoài cô và tôi có vẻ như là bạn bè, nhưng thực tế trong lòng cô luôn hận tôi”. Không phải câu hỏi nghi vấn, mà là câu khẳng định.
Hứa An Ly ngẩng đầu lên đầy ngạc nhiên, hoang hoang nhìn Thẩm Anh Xuân. Cô muốn nói: Không phải thế! Không hề có! Tôi có thể thề với trời!
Nhưng cuối cùng, Hứa An Ly vẫn chỉ biết đứng nhìn Thẩm Anh Xuân, không thốt lên được lời nào.
“Sao cô lại nhìn tôi như vậy? Lẽ nào tôi nói sai hay sao?”
“Khi chị nói câu này ra, chưa bao giờ chị từng hỏi tôi trong lòng có suy nghĩ gì”. Hứa An Ly cuối cùng cũng đã ngăn được nhịp tim đang đập loạn xạ và nói rõ ràng từng câu một.
“Cô nghĩ sao? Cô nghĩ gì chẳng phải đều đã thể hiện hết trên mặt cô hay sao? Tôi cứ tưởng rằng, cô là một thiên thần, cô rất cao thượng, cô sẽ không làm phiền đến hạnh phúc của người khác. Thực ra không phải vậy, thiên thần cũng có ham muốn cá nhân, cũng biết thích bạn trai của người khác. Lẽ nào tôi nói sai hay sao?” Thẩm Anh Xuân như đang mỉm cười, nhưng ánh mắt thì lạnh lùng dao sắc.
“Tôi…Tôi…” trái tim Hứa An Ly quả thật sắp đau đến quặn lại rồi. Thẩm Anh Xuân vấn có thể nói cô như vậy. Chính cô ta mới là kẻ chiếm đoạt tài sản của người khác. Nhưng ngoài từ “tôi” ấp úng trong miệng ra, cô chẳng nói được câu nào cho ra hồn. Cô cắn chặt môi lại, sắc mặt nhợt nhạt.
Ánh mặt trời sau buổi trưa lặng lẽ chiếu xuống. Gió biển mang theo mùi tanh nồng của nước biển. Trên mặt biển, hàng ngàn con hải âu không ngừng bay lên hạ xuống, mổ nhưng con cá nhỏ.
“Vậy thì, cô nói cho tôi biết, cô thích Tần Ca chẳng qua chỉ là lời nói dối để diễn kịch trước mặt tôi mà thôi, có phải vậy không?”
Hứa An Ly ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc. Cô kinh ngạc bởi sự lạnh lùng và sắc bén trong ánh mắt của Thẩm Anh Xuân, nó khiến cô thấy bất an và lo sợ như kẻ làm điều gì sai trái bị phát hiện ra vậy.
Tại sao chị ta luôn hiểu rõ nội tâm của mình vậy? Hứa An Ly cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Cô còn chưa hiểu hết về tôi, tôi thực ra là một kẻ rất lọc lõi đấy”. Hứa An Ly vẫn phải chọn cách nói dối đến cùng.
“Nghĩa là sao?”
“Rất đơn giản, thích một người chẳng qua chỉ là vồ vập trong vài ba phút, rồi sau đó chẳng còn liên quan gì nữa”
Thẩm Anh Xuân đột nhiên cười phá lên. Điệu cười lạnh lùng khiến toàn thân cô lạnh toát, giống như gió lạnh của mùa đông thổi da cắt thịt.
Nụ cười lạnh lùng và đầy ẩn ý của Thẩm Anh Xuân khiến Hứa An Ly bối rối không biết phải làm sao.
“Có nghĩa là, căn bản cô vẫn chưa quên được anh ấy mà cô dùng một người đàn ông khác để lấp chỗ trống, cô rất thông minh đấy. Nhưng tôi có thể nói rõ ràng cho cô biết, Hứa An Ly! Cô thích anh ấy cũng chẳng sao cả” Thẩm Anh Xuân đứng dậy nói tiếp: “Chúng ta cạnh tranh công bằng mà”
Cạnh tranh công bằng ư? Cạnh tranh là một thuật ngữ trong làm ăn kinh doanh, nếu như tình yêu cũng dùng cái thủ đoạn tôi sống anh phải chết để giành giật thì còn gọi gì là tình yêu nữa? Tình yêu liệu còn có chân thành và đem hết hạnh phúc cho con người nữa không?
“Cô gọi tôi ra đây là để nói những chuyện này sao? Cô không cảm thấy rất vô vị hay sao?”
“Hơ!” Thẩm Anh Xuân cười nhạt một tiếng.
Hứa An Ly không thể tưởng tượng nổi tại sao một cô gái như Thẩm Anh Xuân lại có thẻ cùng lúc thể hiện ra nhiều trạng thái cảm xúc như thế, ánh mắt thì như khinh bỉ, nụ cười thì nhạt nhẽo nhưng vẫn đầy cao ngạo. Chẳng lẽ những cô gái sinh ra trong gia đình giàu có đều có suy nghĩ mình hơn người ngay từ khi còn bé, và tự cho mình là đúng trong mọi chuyện, dù có thất bại vẫn ngẩng cao đầu tự mãn???
“Vô vị ư?” bởi vì tôi nói trúng nỗi đau của cô. Muốn cạnh tranh với tôi, nhưng lại không dám, lại muốn “đọ sức” ngầm, làm người như vậy không hay chút nào!
Không có đạo đức! Chẳng nhẽ cô đã làm những chuyện mất hết đạo đức sao? Người nói câu này, mới là người không có đạo đức! Hứa An Ly lẽ ra có thể phẫn nộ mà nói lại cô, nhưng cô lại không làm thế. Dẫu rằng trái tim cô đang đau quặn thắt, nhưng cô không làm gì, chỉ biết mím chặt môi mà nhẫn nại chịu đựng.
Hứa An Ly dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Anh Xuân.
Cô đã quen với sự cao ngạo của đối phương, chính vì vậy mà Hứa An Ly tỏ ra chẳng quan tâm gì, cô lạnh nhạt: “Nếu đã như vậy, thì tôi chúc chị hạnh phúc”
Quay người chạy đi, Hứa An Ly không muốn nói là nào cạnh tranh, nào là tình yêu đối với một người ranh mãnh như chị ta. Vật vụ theo loài, người chia theo đoàn, e rằng dù có sắt nhập thế nào, thì họ cũng không thể là cũng một loại người được. Chỉ có thể là phương trình bậc hai không có lời giải, hoặc là hai đường thẳng song song không bao giơ gặp nhau ở một điểm, chỉ thế mà thôi.
Thẩm Anh Xuân dùng một tay kéo Hứa An Ly lại. Do sức kéo quá mạnh nên cơ thể Hứa An Ly mất thăng bằng, suýt chút nữa ngã xuống. Đã đến nước này, cô sẽ phải nói hết ra những điều muốn nói.
Hứa An Ly điềm nhiên quay ng