Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

trong ký ức của chúng ta, không cần xóa bỏ, cũng không cần ghi nhớ để mà hận thù!
“Vậy thì, sau này…”
Im lặng một hồi lâu, Đường Lý Dục hỏi Hứa An Ly: “Em có hận anh không?”
“Đã là chuyện của quá khứ rồi.” Tiếng nói lướt qua, kèm theo sự xa cách lạnh lùng. Đường Lý Dục ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hứa An Ly, tư duy trong đầu bỗng nhiên trống rỗng.
“Đường Lý Dục, em hy vọng bọn anh hạnh phúc. Tuy là em và anh đã chia tay nhau, nhưng chúng ta vẫn là bạn bè. Vì vậy, em chẳng có lý do gì để không chúc phúc cho anh cả.”
Đường Lý Dục khẽ mỉm cười, trong mắt có giọt nước ươn ướt.
Hứa An Ly có thể nói chuyện của hai người một cách điềm tĩnh như thế, đó là tâm nguyện lớn nhất của anh. Nhưng khi tâm nguyện của anh đã được biến thành hiện thực, thì trong lòng bỗng có một sự day dứt mạnh mẽ như sóng biển trào dâng.
Trong cuộc tình này, rốt cuộc là ai đã làm tổn thương ai? Ai là người chiến thắng? Vẻ bề ngoài là Thẩm Anh Xuân, nhưng anh chưa bao giờ cho là như vậy. Bởi vì sự áy náy đó sẽ vây quanh lấy trái tim anh, khiến anh đứng ngồi không yên, giống như lúc này, cô càng thản nhiên đối mặt với anh, thì anh càng cảm thấy mình bối rối.
Gió nhè nhẹ thổi bay những chiếc lá cây. Màn đêm của đầu hạ yên tĩnh không một tiếng động.
Anh đưa tay ra, vỗ vỗ vào vai cô.
Lặng lẽ, gió đêm thổi tới làm Hứa An Ly run lên một cái. Sau đó, giọt nước mắt ấm áp, từ trong khóe mắt cô tuôn ra mạnh mẽ. Giống như một đứa trẻ làm chuyện sai trái, anh đứng nhìn Hứa An Ly nước mắt tràn trề mà không biết làm gì. Cuối cùng, Đường Lý Dục đưa tay lên, ngón tay lạnh ngắt hơi run run, muốn lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt cô, nước mắt nóng hổi đã làm nóng các ngón tay lạnh giá của anh.
“Anh cũng không biết nên làm thế nào…” Một hồi lâu sau, anh nói.
Thấy Hứa An Ly vẫn đang khóc, anh nói tiếp: “Nếu như em cảm thấy khóc ra được sẽ dễ chịu hơn, thì em hãy khóc thoải mái trước mặt anh đi. Anh biết, anh đã làm em tổn thương…”
Cô càng khóc, anh càng cố gắng giải thích: “Nếu như có thể bù đắp, anh nguyện sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho những đau khổ mà em đã từng chịu đựng…”
Bù đắp ư? Tình yêu là chuyện bù đắp thì có thể hết đau ư? Nếu như bù đắp, phải dùng cái gì bù đắp mới có thể làm cho vết thương trong trái tim mình bình phục trở lại, mãi mãi không bao giờ đau nữa? E rằng vẫn chưa có loại thuốc nào như thế, trừ phi…
“Xin lỗi…”
Hứa An Ly vừa nói, vừa để cho nước mắt của mình tự do rơi vào lòng bàn tay của Đường Lý Dục. Cô không muốn làm phiền đến cuộc sống hạnh phúc đã bình thường của anh. Ngoài ra còn có một ý nghĩa nữa, đó là giờ cô đã là bạn gái của Tần Ca rồi, mấy tiếng trước cô đã trao gửi tấm thân trong trắng của mình cho Tần Ca.
Đường Lý Dục đã từng có được tình yêu của Hứa An Ly, nhưng anh lại xem nhẹ tình yêu của cô.
Lúc này, điều anh có thể làm, chỉ có thể là nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên mặt cô, nhẹ nhàng để cô tựa vào lòng, để cô yên tĩnh lại. Cơ thể cô cúi vào vai anh, rất nhẹ nhàng. Cô ở trong vòng tay anh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Gió rất yên lặng, ánh trăng rất yên lặng, màn đêm rất yên lặng, tất cả đều yên lặng như thế. Sân trường của đêm khuya, chỉ có anh và cô. Giờ khắc này trên thế giới, cũng chỉ còn lại anh và cô. Cả thế giới đều yên lặng, đến mức không có một tiếng động.
Không biết cứ như thế trong bao lâu, anh nhìn vào mặt cô, đáy mắt lóe lên thứ tình cảm phức tạp mà yếu đuối.
“Anh nợ em quá nhiều…” Đường Lý Dục nói chuyện vẫn với cái bộ dạng tinh nghịch như thế.
“Anh không nợ em gì hết, nếu như anh cảm thấy còn nợ em, thì thực ra anh chỉ nợ em…” Hứa An Ly dùng tay nhẹ nhàng chặn lấy môi Đường Lý Dục.
“Cái gì?”
Nếu như một lần gặp mặt dài đằng đẵng, đổi lại là một cái hôn như thế này, sau đó là sự xa cách vô thời hạn thì cũng coi như không có gì để hối tiếc nữa. Nếu như anh hôn cô một chút thì có thể hoàn trả được món nợ trái tim của bao nhiêu năm, nếu có thể khiến trái tim anh thanh thản và yên tĩnh, thì cho cô mười nụ hôn cũng có sao?
Cô không nói ra.
Cô không thể để anh hôn cô được, bởi vì chính vào buổi tối hôm qua, cô đã thuộc về người khác rồi.
Anh xoa nhẹ bàn tay trên vai cô, hơi hơi run rẩy.
Gió nhè nhẹ thổi.
“Anh chưa bao giờ ghét em.” Nghe câu nói này, Hứa An Ly khẽ ngây người ra.
“Anh chưa từng ghét em…” Nước mắt nhạt nhòa. Cô lẩm bẩm nhắc lại câu nói đó.






Yêu nhau lâu như vậy, vẫn chỉ là kẻ qua đường
Vì tình yêu mà