Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1531 lượt.
am Mao Đài Loan. Hứa An Ly thích nhất ca khúc này, thích giai điệu da diết của nó, đó là toàn bộ hương vị mà con người đã từng trải qua, cũng là toàn bộ quá trình xen lẫn giữa buồn và vui. Ca khúc đó như viết cho chính mình vậy.
Từ sau khi tốt nghiệp, Đường Lý Dục rất ít trở lại trường, đây hình như là lần đầu tiên.
Đi cũng mệt rồi, nên hai người lặng lẽ ngồi lên thảm cỏ, lặng lẽ ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời.
Những ngôi sao tinh nghịch đang nở nụ cười, cười nhìn nhân gian. Ha ha, không gian đêm thật đẹp, không khí ấm áp mang theo hương thơm làm say lòng người.
“Khi nào anh sẽ sang Mỹ cùng chị ấy?”
“Chưa rõ, chỉ có điều, anh đã không còn có suy nghĩ như trước đây nữa, không còn mong muốn đi Mỹ nữa.”
“Vì sao?”
“Anh cảm thấy ở trong nước cũng rất tốt, không nhất thiết phải đi Mỹ mới có cuộc sống tốt đẹp.”
“Mẹ cô ấy chỉ có duy nhất một mình cô ấy, nên sớm muộn gì cũng phải quay về đó.”
Đây mới là mấu chốt của vấn đề, cũng là hố sâu vô hình nằm ngang giữa Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân. Tình yêu của họ là cây cầu ở giữa, cây cầu này nó quá mỏng manh, e rằng không thể chịu được quá nhiều hy vọng.
Đường Lý Dục chẳng để ý gì mà thở dài một tiếng, không nói lời nào, ánh mắt mơ màng nhìn lên bầu trời. Một người tự tin, một người mạnh mẽ, cũng có lúc mơ hồ. Mơ hồ đó là một cảm giác như thế nào? Chính là đầu óc trống rỗng, chính là con đường dưới chân có mấy lối đi, nhưng chẳng có ai nói cho bạn biết, lối đi nào là thông tới địa ngục, lối đi nào là thẳng tới thiên đường. Mà thiên đường và địa ngục luôn ở bên cạnh ta.
Đường Lý Dục thực sự thấy lòng dạ rối bời. Chẳng ai có thể hiểu được sự rối bời trong lòng anh ấy, bao gồm cả Thẩm Anh Xuân.
Đường Lý Dục cảm thấy Thẩm Anh Xuân càng ngày càng không hiểu anh, còn cô cũng khiến Đường Lý Dục thấy xa lạ hơn rất nhiều. Trong đêm vắng lặng này, ngẩng đầu lên ngắm sao, thật đúng là một sự hưởng thụ thú vị. Đã lâu lắm rồi anh không cùng Thẩm Anh Xuân ngắm sao như thế này. Hằng ngày đều bận rộn với cái gọi là sự nghiệp, bận rộn với cuộc sống.
Không ngờ, người ngồi đây ngẩng đầu lên ngắm sao cùng anh lại là Hứa An Ly.
Có một câu hỏi mà Hứa An Ly luôn muốn hỏi anh. Trước đây, không thể. Bây giờ, cô đã là bạn gái của người khác rồi, còn anh cũng đã chuẩn bị kết hôn với người mà anh yêu thương. Cô nghĩ, cô có thể mạnh dạn hỏi anh. Muốn tìm câu trả lời cho câu đố trong lòng cô, chỉ thế mà thôi.
“Được, em hỏi đi, anh em mình là bạn tốt, có gì mà không thể trả lời chứ?”
“Đường Lý Dục, trước đây, em nói là trước đây.” Đại khái là sợ anh hiểu nhầm nên Hứa An Ly đặc biệt nhắc lại một lần nữa: “… Anh… có từng thích em không?”
“Có thích.” Rất lâu sau, Đường Lý Dục mới nhìn Hứa An Ly rồi chậm rãi nói từng từ một.
Khóe miệng Hứa An Ly nở một nụ cười mềm mại và trong sáng. Trong cái khoảnh khắc ấy, trong tim cô bỗng có một nỗi buồn rất nhẹ từ từ tràn ra, nhưng cô không thấy trống rỗng, cũng không trách Đường Lý Dục. Bởi đây mới là cái đáp án mà cô muốn có được, đây mới là những lời mà cô muốn nghe, cho dù những lời anh nói đều là nói dối.
Cô đã chờ câu này bảy năm rồi, từ lớp chín cho đến đại học năm thứ tư. Nếu như con người lấy tiêu chuẩn tám mươi tuổi để tính, thì đó đã chiếm gần một phần mười, mà một phần mười này lại là quãng tuổi xuân đẹp nhất trong cuộc đời.
Tình yêu chính là quá trình khiến mình không ngừng trau dồi, không ngừng trưởng thành, không ngừng mất đi và không ngừng có được. Sau đó, nó sẽ dần dần lớn lên, dần dần chín chắn, cũng dần dần vui vẻ và thất vọng. Vui và buồn không ngừng xen kẽ vào nhau. Nhận được và mất đi, cũng đan xen vào nhau, lặp đi lặp lại xuất hiện trong cuộc sống của cô.
Thực ra, trong cuộc tình vẫn chưa bắt đầu mà đã kết thúc này, đối với Hứa An Ly, những thứ mà cô có được còn nhiều hơn những thứ mất đi. Cô chỉ là mất đi một người, mất đi một cuộc tình, cái tính ngang ngạnh và ngốc nghếch của cô đã phải trả giá bằng sự đau khổ.
Cô cũng đã từng đặt dấu hỏi, nhưng nhiều hơn đó là cô đã học được cách chữa lành vết thương, học được cách tự chế thuốc cho mình. Cô nhanh chóng tìm ra vết thương, nhưng cũng không coi nhẹ chỗ bị thương. Cô học được cách trân trọng, biết tất cả không phải là của mình, ghi hận cũng chẳng có tác dụng gì. Tất cả những người đi cùng chúng ta một đoạn đường tất sẽ có giá trị nhất định